Cô Giáo Về Hưu
Đây là bài số bảy trăm mười lăm (715) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.
Học sinh thuộc Sở Học Chánh Portland sắp được nghỉ hè vào 14 Tháng 6 năm 2024 vì ngày 20 Tháng 6 là ngày đầu tiên của mùa hè tại nước Mỹ.
Ngày xưa ở Việt Nam tôi có mộng trở thành cô giáo vì tôi rất quý yêu thầy cô giáo của tôi nên sau khi tốt nghiệp trường nữ trung học Gia Long năm 1963, tôi hăng hái nộp đơn thi tuyển vào các trường sư phạm 2 năm, sư phạm 4 năm với hy vọng sẽ trở thành cô giáo được học trò kính yêu như thầy cô giáo của tôi nhưng tôi đều bị “trợt vỏ chuối” hết ráo.
Thế là tôi phải ghi danh vào học Đại Học Văn Khoa với hy vọng nếu có bằng Cử Nhân Văn Khoa thì tôi có thể xin đi dạy ở các trường tư nhân cũng được. Tôi nghĩ thế.
Tôi cũng hăng hái nộp đơn thi tuyển vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh với hy vọng sẽ “đem tất cả sở tài làm sở dụng” thực hiện lý tưởng phục vụ quần chúng. Hồi còn trẻ mới làm “cô Tú Hai” nên tôi có nhiều mộng lớn mộng bé ngon lành lắm.
Nữ sinh được trúng tuyển vào Học Viện QGHC thời đó không phải là chuyện dễ đâu nhé vì làm sao tôi có thể tranh tài được với quý anh, nhất là quý anh gốc Bắc, gốc Trung, đa số thích làm quan Đốc sự, còn tôi chỉ là cô bé Nam Kỳ 18 tuổi, tiểu thư nhà Nguyễn Hữu, được cha mẹ cưng chiều từ lúc nhỏ, ăn chưa no lo chưa tới, sức mấy mà thắng nổi quý anh “thích làm quan” đó.
Nhưng tất cả đều là “Ý Trời”, tôi lại được trúng tuyển vào Ban Đốc Sự Khóa 12 năm 1964 Học Viện QGHC và tốt nghiệp năm 1967, ra trường làm việc ở Bộ Xã Hội 8 năm thì bị đuổi về nhà làm “bà mẹ quê” kể từ ngày 30 tháng 4. Sống trong “thiên đường Cộng Sản” 5 năm thì gia đình chúng tôi lên đường tìm tự do sang đất Mỹ năm 1981.


Sang đất Mỹ, tôi trở lại học đường “học đại” đại học trường làng “Portland Community College (PCC) sang “đại học trường tỉnh” Portland State University (PSU).
Trong khi đang đi học PSU thì được Sở Học Chánh Portland tuyển dụng làm phụ giáo cho chương trình ESL, đặc biệt làm việc với chương trình Head Start dành cho những gia đình có lợi tức thấp một thời gian. Tôi tà tà vừa đi học vừa đi làm nên cũng ra trường “đại học trường tỉnh PSU” năm 1991.
Thế là thêm một lần nữa “Ý Trời” đã cho tôi được làm Cô Giáo Xứ Mỹ cho đến ngày tôi xin về hưu sớm năm 2003 tính đến nay là 21 năm rồi. Phúc thay! Vui thay!
Người viết còn nhớ cách đây mấy chục năm khi tôi còn làm việc ở một trường tiểu học công lập Portland, tôi đã thấy có một vị phụ huynh học sinh Việt Nam mặc bộ “pyjama” đến đón con đi học về. Có lẽ ông phụ huynh này mới đến xứ Mỹ và chưa hiểu những nét khác nhau về văn hóa trong cách ăn mặc giữa Mỹ Và Việt Nam khi ra đường chăng?
Úi chào! Biết nói làm sao đây để ông cha hiền lành này biết rõ sự việc tế nhị này. Người viết đã phải vận dụng “mười phần công lực” nhẹ nhàng giải thích sự khác nhau giữa hai nền văn hóa Mỹ Việt với “nội tướng” của ông ấy để bà về nhà nói lại cho ông chồng là không nên mặc áo pyjama đến trường học đón con về nữa. Quả nhiên, những ngày sau đó, tôi không thấy chiếc áo “pyjama “xuất hiện ở sân trường tiểu học này nữa. Cám ơn bà xã của ông cha hiền lành giản dị thật thà này. Smile!
Cũng chính vì sự không hiểu luật lệ và văn hoá nơi chốn mà mình đến định cư mà tôi nhiều lần phải “uốn lưỡi bảy lần” để giải thích cho các phụ huynh học sinh rõ để họ hiểu rõ luật lệ xứ người.
Có lẽ quí bạn cũng đã biết con nít ở xứ Mỹ là “Number One”, kế đến là chó mèo, hoa cảnh, quí bà và chót hết mới là quí vị “anh hùng mày râu” (Xin lỗi quí ông nhé, tôi không dám “phạm thượng” đến quí ông đâu, tôi chỉ “nghe sao viết vậy” mà thôi, xin quí ông “đại xá” cho tôi nhé. Cám ơn quí ông).
Con nít xứ Mỹ thì dễ thương lắm vì lanh lợi, mập tròn, trắng trẻo, nhưng … (lại chữ Nhưng xuất hiện, mèn ơi!), các bạn cần phải “kính nhi viễn chi” vì nếu các bạn “thương yêu” chúng theo kiểu Việt Nam ôm hôn chúng, vỗ đầu vỗ đít chúng tùm lum, thì Bạn sẽ bị “rắc rối” với luật lệ “sexual abuse” ngay đấy.
Khi các “đấng học trò” này làm một màn “Tarzan nổi giận” la hét um sùm khi không hài lòng chuyện gì hay khi nghịch ngợm quá sức, Bạn cũng không được quyền “uýnh” các vị nhi đồng đó nhé, vì như vậy là Bạn đã phạm vào luật lệ “physical abuse” rồi và Bạn sẽ được mấy ông cảnh sát đến “hỏi thăm sức khỏe” của Bạn đấy! Nếu đứa trẻ phạm lỗi, Bạn chỉ được quyền “đôi lời tâm sự” giải thích lỗi phải cho chúng hiểu để chúng “tự sửa sai” chứ Bạn không được áp dụng chiến lược “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi ” như kiểu Việt Nam đâu nhé! Bởi thế, khi trong lớp học có nhiều học sinh quá nghịch ngợm, không nghe lời hướng dẫn của cô giáo, tôi chỉ đành “mở miệng cười duyên”, nhỏ nhẹ khuyên bảo chúng chứ không dám dùng thước kẻ khẻ tay chúng hay bắt quỳ gối như thầy cô giáo ngày xưa của tôi đã làm. Bởi thế, học trò xứ Mỹ không biết sợ thầy cô giáo gì cả và thầy cô giáo cũng không dám rầy la học sinh nhiều vì khi mấy “Ông học trò” này “nổi giận” thì thầy cô giáo và các học sinh khác sẽ được dịp thưởng thức “viên đạn đồng đen” vào một ngày “không đẹp trời” nào đó vì ở xứ Mỹ này chuyện mua súng và tàng trữ vũ khí thì lại dễ như “ăn cơm sườn” vậy.
Có nhiều phụ huynh cứ tà tà đánh con ở nhà khi con có lỗi và tà tà cạo gió cho con khi con bị bịnh, để lại nhiều vết bầm trên tay, trên cổ, trên vai các “cô cậu tí hon, đang lúc tuổi còn non” này. Các thầy cô giáo người Mỹ thấy những dấu tích đó, lập tức nhờ tôi mời phụ huynh học sinh đến trường để được giải thích rõ ràng và khuyến cáo phụ huynh không nên làm như thế nữa, nếu không, sẽ bị “rắc rối cuộc đờì” ngay. Tôi lại phải một phen trình bày và giải thích sự khác biệt văn hóa Đông Tây để cho cả nhà trường và phụ huynh cùng hiểu và cùng cảm thông với nhau.
Nhiều phụ huynh Việt nam không biết rằng cũng không thể để con cái dưới 12 tuổi ở nhà một mình vì không an toàn theo luật lệ của Mỹ. Thế mà vẫn có nhiều bà mẹ đi làm giao cho con cái, đứa lớn trông chừng đứa nhỏ hoặc là giao cho bà nội bà ngoại ở nhà trông cháu. Câu chuyện thương tâm đã xảy ra ở Texas mấy chục năm về trước khi bà ngoại khoá cửa nhốt hai cháu nhỏ ở nhà để đi mua đồ ở ngôi chợ gần đó. Ở nhà, hai cháu nhỏ chơi nghịch với que diêm làm cháy nhà nhưng không thể nào thoát ra ngoài được vì cửa bị khóa nên phải bị chết cháy trong biển lửa. Thật là đau lòng và đáng thương vô cùng.
Người Mỹ thường mướn các người giữ trẻ (babysitter) trông chừng nhà cửa và các con nhỏ tuổi mỗi khi họ cần phải ra ngoài dự tiệc tùng ban đêm hay đi công chuyện ban ngày. Các nhân viên làm việc ở các nhà giữ trẻ phải học qua các lớp học cần thiết về vệ sinh, về ẩm thực, về an toàn và phải có giấy phép hành nghề mới được.
Người viết đã có một thời gian làm việc ở các trường học công lập tại Portland, đã có ít nhiều kinh nghiệm làm việc với phụ huynh và học sinh nên xin được chia sẻ những điều cần thiết về luật lệ của Mỹ cho những người mới hội nhập vào xã hội Mỹ.
Tôi là một cô giáo làm việc có lãnh lương của chính phủ, tôi cũng có tổ chức những sinh hoạt để giới thiệu và vinh danh Văn Hóa Việt Nam tại các trường học công lập nơi tôi làm việc vào dịp Tết, vào những ngày lễ quan trọng, nhưng sự hy sinh và tinh thần phục vụ công ích của tôi làm sao sánh được với những người mẹ, người cha, những thầy cô giáo, những người làm việc thiện nguyện tại các trường dạy Việt Ngữ cuối tuần hiện tại. Xin cám ơn quý vị đã có lòng gìn giữ ngôn ngữ và văn hóa hay đẹp Việt Nam.
Bây giờ tôi đã về hưu sau 20 năm hành nghề cô giáo và bây giờ được tự do tự mình làm chủ lấy mình, muốn thức khuya dậy trễ gì cũng được. “Smile!”
Những cô cậu học trò bé tí ngày xưa của tôi bây giờ đã trưởng thành, có người đang còn học Đại Học, có người đã “tay bế tay bồng”, có người đã là bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư, luật sư v..v…thành công trên đường sự nghiệp và cũng có người đã đi về lòng đất lạnh dù tuổi đời còn thơ dại. Mỗi lần tôi có dịp gặp lại phụ huynh hoặc học trò cũ ngày xưa của tôi, họ vẫn còn nhận ra tôi là cô giáo cũ ngày nào dù đã bao nhiêu năm không gặp. Họ đến chào hỏi tôi một cách thân mật, lễ phép như xưa làm tôi rất cảm động.
Mời Bạn đọc tâm tình của Cô Giáo Về Hưu thay cho lời kết luận bài viết hôm nay nhé. Xin cảm ơn quý Bạn

Cô Giáo Về Hưu
Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm
Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê
Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về
Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ
Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ
Hết “Reading”, “Homework”, hết “Writing”
Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình
Hết những lúc “duty”, làm bổn phận
Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng
Xếp lại trang sách vở, trả lại trường
Chỉ mang về ánh mắt với tình thương
Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng
Tôi còn lại: những gì mình đang sống
Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi
Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời
Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót
Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt
Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều
Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,
Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện
Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến
Giúp người vui, ta cũng được vui theo
Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:
Giữa Sanh, Tử! Sát na trong khoảnh khắc
Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt
Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian
Lắng tĩnh tâm tìm đến Ánh Đạo Vàng
Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác
Sương Lam
Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.
Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn
Sương Lam
(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 715=ORTB 1145-652024)
From: ‘Loan Nguyen’ via cogaiviet <cogaiviet@googlegroups.com>
Date: 6/14/24 7:41 PM (GMT-06:00)
To: cogaiviet@googlegroups.com, ThiNgocThuy Hoang <hoangthingocthuy@hotmail.com>
Subject: LOVE: Mến thăm các chị em CGV / Việt Nam! Việt Nam!
Cô giáo Ngọc Thúy đã có một tiết dạy xuất sắc, đúng tiêu chuẩn “tiết tốt” (từ của Cộng Sản hồi em8 còn đi dạy bên Việt Nam ..hihi)
Yêu các em, sinh trưởng bên đây, mà kiến thức về quê hương cũng kha khá, đúng như Phạm Duy viết “Việt Nam, hai câu nói bên vành nôi…”
Em8 cũng có mấy năm dạy Tiếng Việt ở Hội Người Việt Edmonton, chắc hôm nào quởn sẽ theo chị Ngọc Thúy, viết lại những kỷ niệm này 🙂
Love,
Em8Lon
” Father, forgive them, for they do not know what they are doing”
-Luke 23:34-
On Friday, June 14, 2024 at 03:26:23 p.m. MDT, ThiNgocThuy Hoang <hoangthingocthuy@hotmail.com> wrote:
Chị em CGV thân mến,
Thời gian qua NThúy vắng nhà hơi lâu, thư từ thất lạc hơi nhiều. Tuy nhiên, lúc có dịp em vẫn theo chị Bông “Mê YouTube”, nghe em Kim Loan bật mí về “Ba của các con tôi”, nghe đọc “Ba hiểu” của chị Minh Thúy. Khi chị Sương Lam mời đọc Cô Giáo Về Hưu, em thích lắm, muốn bàn ra tán vào đôi lời ngay, nhưng không có dịp. Nay về nhà, ngồi vào bàn phím em xin kể lể đôi dòng về cô giáo làng. Thời còn đi làm, ngày phép hạn chế, mỗi năm em chỉ vắng nhà mấy tuần. Nhờ vậy, Thúy đều đặn đi dạy mỗi cuối tuần và là “giáo sư chủ nhiệm” hẳn cho lớp bé nhất trường. Từ khi về hưu, đi chơi lung tung. Bởi vậy, tuần nào đến trường, chỉ làm “bánh xe xơ cua”, Thúy phải “nhảy lớp”, lớp nào cũng được, dạy thế các thầy cô khác. Tháng 4, trước khi đi Việt Nam, Thúy ngoan ngoãn đi dạy liên tiếp mấy tuần. Thúy viết bài “Việt Nam! Việt Nam!” tường thuật ngắn về một trong những buổi học của trường Việt Ngữ với cô giáo làng Ngọc Thúy.
Mến thăm cả nhà CGV. Mến chúc mọi người cuối tuần vui vẻ. Thúy thì rất vui vì ngày mai lại tái ngộ học trò sau mấy tuần xa cách.
Ngọc Thúy
Hoàng Quân: Việt Nam! Việt Nam!

Học trò lớp Đại Dương vẽ bản đồ
Giờ học hôm nay lớp Đại Dương học đọc bài hát Việt Nam! Việt Nam! của nhạc sĩ Phạm Duy. Cô giáo cắt nghĩa những chữ khó bằng tiếng Việt, học trò thay phiên nhau lên bảng viết tiếng Việt và dịch ra tiếng Đức. Trong bài hát, học trò làm quen với những chữ dùng phép ẩn dụ (Metapher) như “vành nôi”, “xương máu”… Học trò đã học “đất” là Erde, “nước” là Wasser. Giờ đây học trò hiểu thêm, khi nói chung, hai chữ “đất nước” nghĩa là quê hương, là tổ quốc. Cô giáo hỏi học trò có những ấn tượng gì sau khi đọc và hiểu nội dung bài hát. Một trò phát biểu: “Việt Nam là đất nước đẹp. Việt Nam muốn sống trong hòa bình.” Cô giáo khen trò giỏi, vì trò đã hiểu câu hát: “Việt Nam không đòi xương máu.” Trò khác nói: “Con thích nhất câu: Việt Nam! Việt Nam! Nghe từ vào đời/ Việt Nam hai câu nói bên vành nôi”. Có mấy trò lại thích câu: Tình yêu đây là khí giới/ Tình thương đem về muôn nơi. Cô giáo có cùng ý nghĩ với học trò. Cô cũng thích những câu hát tràn đầy tình người. Cô giáo thật vui thấy sự tiến bộ của học trò trong chuyện học tiếng Việt. Nhớ năm nào đây, những học trò này còn bập bẹ đánh vần tiếng Việt. Giờ đây học trò đọc bài hát suôn sẻ và hiểu được ý nghĩa của bài hát.
Cuối giờ cô giáo mời cả lớp tham gia “vẽ” bản đồ Việt Nam. Câu hỏi đầu tiên của cô giáo: “Bản đồ Việt Nam có gì đặc biệt?” Một trò, có lẽ không chắc chắn, rụt rè: “Hình giống chữ S”. Cô giáo mừng rỡ: “Đúng rồi. Con giỏi lắm.” Cuộc trò chuyện của cô giáo và học trò rộn ràng với những câu hỏi: “Những thành phố nào trò đã đến, có nghe, có biết hoặc thích?” Cô giáo vẽ sườn bản đồ Việt Nam. Học trò vây quanh bản vẽ và ghi tên những thành phố với vị trí khá chính xác. Vài trò có cơ hội cùng gia đình và nhiều bạn bè về Việt Nam trong kỳ nghỉ hè. Các trò hào hứng kể: “Nhớ không? ở Cần Thơ tụi mình đi chơi chỗ này, ở Phú Quốc tụi mình chơi chỗ kia…Vui quá trời!” “Con tắm biển ở Vũng Tàu, ở Nha Trang. Lúc con ở Đà Nẵng, con không tắm biển được, vì trời nóng quá.” “Con thích Vĩnh Long. Vì ở đó có gia đình của Mẹ con.” Trò Hồng Hạ khoe: “Con coi hình trên internet, con vẽ Chùa Cầu Hội An. Lần tới con sẽ mang cho cô coi.” Một trò nhón chân cao để điền chữ Sa Pa vào phía bắc của bản đồ. Cô giáo hỏi: “Con đã đến Sa Pa rồi?” “Dạ, chưa. Nhưng con đã nghe về Sa Pa.”

Chùa Cầu Hội An, học trò Hoàng Hồng Hạ vẽ.
Cô giáo hỏi: “Đến Việt Nam, máy bay đáp xuống thành phố nào?” Các học trò trả lời ngay: “Phi trường Sài Gòn” Chẳng trò nào dùng chữ thành phố HCM. Hỏi Kaiserstadt cố đô, hầu như trò nào cũng biết đó là Huế. Hỏi thủ đô nước Việt Nam, học trò mau mắn trả lời: “Hà Nội”. Cô giáo diễn tả: “Đó là một vịnh, ein Bucht có cảnh quay trong phim James Bond.” Một trò gật gù: “Ja, ja, ich weiß. Vâng, vâng con biết. À, à, vịnh Hạ Long.” Các trò khác reo lên: “Genau! Chính xác! Con cũng biết.” Phía đông ven biển, cô giáo vẽ hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Cô giáo định sẽ cắt nghĩa cho học trò nghe về chủ quyền của nước Việt Nam. Nhưng tiếng chuông báo hết giờ học đã vang lên. Giờ học sau, cô sẽ dành thì giờ nói về hai quần đảo này.
Lớp Đại Dương sẽ tập hát bài Việt Nam! Việt Nam! để trình diễn vào dịp tết Nguyên Đán năm tới. Màn hợp ca hẳn sẽ hay hơn, bởi học trò hiểu ý nghĩa bài hát. Học trò sẽ mời mọi người cùng hòa giọng:
Việt Nam! Việt Nam!
Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời
Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam muôn đời.
Hoàng Quân
Hoàng Quân: Việt Nam! Việt Nam!
| Suong Lam Tran | 8:26 PM (8 minutes ago) | ![]() ![]() ![]() | |
to Loan, ThiềnNhànSương, hoicaonienor@googlegroups.com, MinhChauTroiDong@googlegroups.com, ThiNgocThuy, CoGaiViet@googlegroups.com, me![]() | |||
Cô giáo Ngọc Thúy giỏi quá và học trò của cô giáo NT cũng giỏi luôn.

Rất vui khi có thêm một cô giáo đã chịu khó dạy tiếng Việt cho các con cháu Việt Nam.
Khi Sương Lam làm việc trong chương trình ESL của Portland Public School, SL có phụ trách một lớp Việt Ngữ đặc biệt riêng dành cho học sinh Việt Nam. Đặc biệt ngày Tết Việt Nam, SL có tổ chức một buổi trình diễn giới thiệu sinh hoạt Tết Việt Nam cho toàn thể học sinh toàn trường xem với các màn ca vũ học sinh Việt Nam phụ trách. Rất vui. Mời xem một vài hình ảnh vui vui này trong attachment.Rồi cô giáo về hưu năm 2003 và thỉnh thoảng lại nhớ các em học trò ngày cũ như em 8 Loan đã đề thơ viết tặng chị SL. Đúng y chang em8 Loan ui. Cảm on em cưng 8 Loan.
“……Ôi nhớ quá, một thời làm cô giáo
Yêu học trò, yêu phấn trắng bảng đen
Nụ cười của em làm cô thấy yêu thêm
Nghề cao quý: kỹ sư tâm hồn đó!
(Em8 tặng cô giáo về hiu Sương Lam)
Love,
Em8″

3 Attachments • Scanned by Gmail
04.24




Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam
8:26 PM (8 minutes ago)
Pingback: Những bài hát hay về Sư Thích Minh Tuệ và Clip ngày xưa của Thầy | suonglamportland