Điểm Tin Diễn Đàn 09-02-2024 ( Số 33-2024) Yahoo-Protection Via Hương Xuân 2026

ĐIỂM TIN DIỄN ĐÀN 09-02-2024

 (SỐ 033-2024)

MỤC LỤC

  1. Ngày Xuân Xem Hoa Đẹp Chúc Tết Vui
  2. Vẩn vơ lắm chuyện
  3. Bây mới giờ mới biết thêm..
  4. Một vị cứu tinh của nhân loại vừa ra đi – Dành tặng nhà khoa học tôi yêu mến
  5. Xin Đi Đái
  6. CHÚC CON BẤT HẠNH VÀ GẶP NHIỀU ĐAU KHỔ
  7. Báo Mai
  8. BLOG Người Phương Nam
  9. Con trai duy nhất của tỷ phú Malaysia
  10. ÁNH TRĂNG HUYỀN DIỆU

Ngày Xuân Xem Hoa Đẹp Chúc Tết Vui

Slide1.2.JPG

Đây là bài số bảy trăm (700) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.  

 Nhìn con số 700 tròn trịa trong bài tâm tình hôm nay, người viết thấy xúc động lạ và vui trong lòng một ít vì không ngờ mình cũng “múa bút” được 700 bài viết cho mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo kể từ năm 2009 cho đến nay đã 15 năm rồi. 

Trước khi giữ mục MCTN, tôi cũng đã  “thả bút đề thơ lai rai” cho mục thơ  từ năm 2002 và viết các bài ký sự cho các Giai Phẩm Xuân Oregon mỗi khi vợ chồng chúng tôi đi tiếu ngạo giang hồ về nhà kể chuyện đường xa xứ lạ cho bà con đọc cho vui ba ngày Tết.

 Nói thật tình, nhiều khi tôi cũng thấy thương cho phu quân của tôi phải nằm chèo queo một mình trong phòng ngủ vào những buổi tối thứ hai vì tôi phải thức khuya viết bài bên phòng computer riêng của tôi cho an tĩnh tâm trí thì mới viết bài được.

 Nhưng vì nghiệp dĩ thi nhân và cảm thương quý vị cao niên ở Portland,Oregon sẽ buồn khi không đọc được những mẫu chuyện Thiền ngắn gọn  hay những bài thơ đạo giản dị, nhưng chan chứa tình người của Thầy Thích Tánh Tuệ, do tôi sưu tầm đính kèm trong bài viết, nên tôi cố gắng viết tiếp tới đâu hay tới đó cho vui người vui ta, chứ tôi cũng thấy muốn “cáo lão về vườn” cho an thân “tuổi không còn trẻ nữa” của mình từ lâu lắm rồi.

Bây giờ thì người ở hải ngoại lại nôn nao về Việt Nam ăn Tết để tìm lại chút kỷ niệm ngày xưa. Thật tình ở xứ người nếu không đi đến các chợ Việt Nam thì chúng ta không biết rằng Tết sắp đến vì mọi người vẫn sinh hoạt đi làm, đi học bình thường “một ngày như mọi ngày”.

Bây giờ vẫn là mùa Đông nơi xứ Mỹ, nhưng người viết đã thấy nhiều cành hoa đào đã nở đón Xuân sang ở Portland, Oregon thơ mộng, nơi người viết đang ở.

 Còn mấy ngày nữa là chúng ta sẽ đón Tết Giáp Thìn 2024

Đã nói đến Tết thì không thể nào hoa trong ngày Tết đặc biệt là hoa mai và hoa đào 

 Vườn nhà người viết có trồng cây hoa Forsythia mà tôi gọi là hoa mai xứ Mỹ vì có màu vàng giống như hoa mai xứ Việt đã được người viết giới thiệu rồi. 

Năm nay người viết xin giới thiệu hoa đào qua các bài viết của Dược Sĩ Trần Việt Hưng, một ông bạn văn nghệ của tôi ở Portland, đã viết nhiều bài khảo cứu về hoa lá, cỏ cây rất có giá trị. Vì giới hạn số trang của bài viết, người viết không thể đăng hết tài liệu này được nên xin mời qúy bạn hữu chịu khó vào đọc bài viết về hoa đào của DS Trần Việt Hưng qua 2 link dưới đây:

hoadao.jpg

MỖI NĂM HOA ĐÀO NỞ.. – DS.Trần Việt Hưng 

 Xin giới thiệu tiếp cây đào Quince

QUINCE, GỌI LÀ ĐÀO… NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ ĐÀO… – DS.Trần Việt Hưng –

Cảm ơn Dược sĩ Trần Việt Hưng nhé.

Mời Bạn đọc và xem thêm các hình ảnh hoa đào rất đẹp do Sư Cô Huệ Hương chuyển tiếp chia sẻ với người viết, được người viết lưu giữ trong trang nhà của tôi để làm tài liệu qua link dưới đây. Kính mời bạn vào đọc nhé. Kính tri ân Sư Cô Huệ Hương.

Post Ngày Xuân nói chuyện về Hoa

Posted on 02/05/2024

Điều hướng bài viết

 Previous

Tết- Happy New Year

Ngày Xuân nói chuyện về Hoa

Nhìn hoa nở tự nhiên người viết muốn thầm thì tâm tình với bạn bè:

“….Bạn có biết Xuân xứ người đẹp lắm

Nụ hoa kia ẩn náu suốt mùa Đông

Trong âm thầm hoa kết tụ trong lòng

Thân cây nọ cỗi cằn vì sương tuyết


Ban có biết đời người! Ôi! diễm tuyệt!

Được tạo nên bằng duyên nghiệp, quả, nhân

Đã âm thầm đưa ta dến cõi trần

Để thọ lảnh đau buồn hay sung sướng


Duyên nghiệp ấy không ảnh hình sắc tướng

Nhưng là mầm tạo tác kiếp nhân sinh

Thiện ác, buồn vui, lục dục, thất tình

Tùy duyên nghiệp mà phát sinh hình tướng

Làm việc thiện thì duyên lành tăng trưởng

Sẽ sống vui an lạc trí thân tâm

Kẻ gian tà phạm ác tội lỗi lầm

Luật pháp lẫn lương tâm trừng phạt họ


Hảy nhìn lại hoa đang khoe sắc đó

Hoa lá kia cũng biết trổ màu xinh

Cho nhân gian thưởng ngoạn nét hữu tình

Con người há chẳng bằng loài hoa nọ


Xin dừng lại đừng gây nên sóng gió

Đem tình thương, vui vẻ đến muôn nơi

Đem nụ cười, hy vọng đến cuộc đời

Hoa Xuân đẹp và tình người cũng đẹp


(Thơ Sương Lam)

 Ngắm hoa đào xong mời bạn cùng đi dự buổi sinh hoạt mừng Tết Nguyên Đán 2024 do Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland tổ chức tại Trung Tâm Y tế và Dịch Vụ Châu Á (AHSC) qua youtube đính kèm rất vui, rất hào hứng 

SL chuc Tet 2024 2 -DQ.jpg

Youtube Mừng Tết 2024 với Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Cao Niên Portland 2-1-24  

Người viết thực hiện youtube này để kính tặng Ban Tổ Chức buổi sinh hoạt Tết này, xem như là món quà Tết tặng quý vị với lòng cảm ơn chân thành qúy vị đã đem niềm vui đến cho qúy vị cao niên ở Portland và vùng phụ cận với những sinh hoạt thật đặc sắc và hữu ích.

Mời Bạn đọc Bài Thơ Chúc Xuân của Thầy Thích tánh Tuệ đầy nét thiền vị và tình thương được trình bày trong bài thơ. Kính tri ân Thầy Thích Tánh Tuệ.

BÀI THƠ CHÚC XUÂN

Xuân gửi tặng nhau một chữ Thương

Để sau bù đắp cuộc vô thường

– Ân cần, trân quý khi còn gặp

Biết vẫn còn chung một đoạn đường!

Xuân, chúc người thương một chữ Hòa

Đời không thuận ý hãy cho qua

Phiền giận, riêng mình ôm mối khổ

Thanh thản khi lòng niệm thứ tha.

Xuân, chúc mọi người nhớ chữ Tâm

Để cùng sống đẹp đến trăm năm

Thiên đàng, địa ngục.. từ Tâm tạo

Hỷ, Xả, Từ, Bi, xóa lỗi lầm.

Xuân, chúc mọi người một chữ An

Giữa đời luôn biến động, gian nan..

– Bình an khó gặp nơi trần cảnh

Về kiếm trong ta, sống nhẹ nhàng..

Xuân, chúc mọi nhà một chữ Vui

Đời trăm yến tiệc cũng trôi xuôi

Vui trong đạo lý, nơi điều thiện

Vĩnh viễn hồn ta thắp nụ cười..

Xuân, chúc cho nhau một chữ Thành

Thành công, thành tựu với thành nhân

– Hướng về phụng sự vun Tài Đức

Hạnh phúc miên trường.. Xuân mãi Xuân.. 

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

 (Nguồn:https://thuvienhoasen.org/p98a31297/bai-tho-chuc-xuan)

Người viết xin kính chúc toàn thể qúy vị thiện tri thức và quý bạn hữu thân mến của tôi 

Một Năm Mới nhiều sức khỏe và vạn sự như ý  

qua youtube dưới đây do tôi thực hiện

Youtube Minh Sương Lam chúc Tết Giáp Thìn 2024  

ThuphapSLchucTet PLT2017.jpg

 https://www.youtube.com/watch?v=EU0Pc9omCMU

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé. 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 700-ORTB 1129-ORTB 1129-272024)Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Suong Lam Tran (suonglamportland) – Profile | Pinterest



Suong Lam Tran (suonglamportland) – Profile | PinterestSuong Lam Tran | Love Family, Viet Nam, Portland-Oregon, Poems, Travel, Music, Flowers, Purple Color, Zen, Calli…

Vẩn vơ lắm chuyện

Nhiều bữa không ngủ được, nằm nghĩ toàn mấy chuyện tào lao. Ví dụ như những năm sau 1975, cơm không có ăn, toàn bo bo với bột mì, thức ăn toàn cá ươn và rau héo. Lúc đó chỉ mong có bát cơm trắng, bữa cơm có thịt. Giải trí thì chỉ quanh quẩn mấy bài ca cách mạng, thể thao thì chỉ loanh quanh bóng đá, bóng chuyền.

Thời mở cửa, tiền bạc khá hơn, đời sống được nâng cao, bắt đầu xuất hiện phong trào tennis. Thật ra trước 75 ở miền Nam, tennis cũng là bộ môn có khá người chơi, nhưng toàn tướng tá, nhà giàu, công chức cấp cao vì sân không nhiều mà dụng cụ thì giá rất đắt.

Từ cuối thập niên 80, sân tennis mở ra nhiều, vợt, banh, giày, vớ, áo quần được nhập về, phong trào rầm rộ. Và tennis lúc đó là thú chơi của người có tiền, nhất là cán bộ. Ra đường mà mặc bộ đồ đánh tennis trắng, giày Adidas, Nike… với vợt Wilson, Head chính hãng là quý tộc rồi. Vẫn biết đó là môn thể thao để mang lại sức khoẻ. Thế nhưng lắm người đến với bộ môn này để khoe khoang. Thời đó là thú chơi trưởng giả, có level cao trong xã hội. Ngồi đâu cũng nghe bàn về tennis, thể hiện đẳng cấp.

Dần dà, khi phong trào Golf du nhập vào, nhiều sân golf xây lên, 18, 36 lỗ đều có đủ. Người ta lấy luôn đất sân bay làm sân golf. Từ đó tennis thành trò chơi bình dân, ít vốn, không còn được nhắc nhiều nữa. Từ đấy golf mới là quý tộc, là đẳng cấp, là dân chơi thứ thiệt.Đi vào thế giới của trưởng giả, của trọc phú, của doanh nhân, của cán bộ đều bàn chuyện golf và giá cả của các món đồ phục vụ thú chơi này với giá cao ngất ngưỡng. Tennis xuống giá, golf trồi lên. Giá trị đã thay đổi.

*****

Một thời người ta mong có miếng thịt mỡ để có chất béo, để rán, để chiên. Mong có miếng thịt nạc để có thêm chất đạm. Đến khi mở cửa, thức ăn tràn trề, thích gì có đấy, chỉ sợ không có tiền thì lại rộ lên phong trào ăn chay. Doanh nhân bạc tỷ cũng ăn chay, nghệ sĩ, người mẫu cũng ăn chay, tu cũng chay mà không tu cũng chay. Tiệm cơm chay mở ra tràn ngập, bình dân có, sang chảnh có. Đi đâu cũng nghe bàn chuyện ăn rau cỏ. Vào nhà hàng sang trọng, giá cả trên trời cũng chỉ gọi món rau trộn. Ăn chay trở thành phong trào, trở thành mốt thời thượng. Ngược với ăn chay lại có một xu hướng kiếm ăn thịt thú rừng. Thú càng quý, càng được săn đuổi. Thưởng thức thịt rừng là một thú vui quý tộc. Ăn những món ăn bình thường là tầm thường, phải tay gấu, óc khỉ, mật rắn, chồn hương, tê tê… rồi sừng tê, mật gấu, cao hổ, nhung hươu mới là dân chơi thứ thiệt. Cán bộ ta toàn là dân chơi.

*****

Từ chuyện ăn chay lại dẫn đến chuyện tu hành. Xã hội càng tàn bạo, khát máu, bạo lực, lừa lọc, dối trá, láo toét thì người nói chuyện tu hành, kinh kệ càng nhiều. Chùa chiền mọc lên như nấm.

Thằng du đãng giết người cướp của, bà cho vay nặng lãi, chứa gái, buôn ma túy, cán bộ tham nhũng, cướp đất của dân ngày rằm, mồng một, lễ, vía… đều mang tiền, dâng hương, vàng mã cúng lạy Phật. Họ cầu chức, cầu tiền, làm ăn phát đạt. Họ cầu giàu càng giàu thêm, ghế càng cao thêm, chức tước bổng lộc càng nhiều hơn. Bởi có chức là có tiền, có nhà to, có đô la, hột xoàn, vàng kí.

******

Chưa bao giờ mà câu A Di Đà Phật lại xuất hiện nhiều trên cửa miệng dân gian nhiều đến thế. Nó tràn đầy trong các mạng xã hội, đầy dẫy trong các comment. Tự hỏi họ có hiểu câu ấy muốn nói điều gì, ẩn chứa tư tưởng gì, chắc hẳn chẳng mấy người hiểu.

Họ bắt con chim đang sống tự do trên trời, con cá đang sống hạnh phúc dưới nước nhốt vào lồng, vào chậu, giam đói, chết khát rồi đúng giờ, đúng ngày đem thả ra gọi là phóng sinh. Sát sinh chứ phóng sinh nỗi gì.

Tu theo phong trào, đọc kinh ê a theo phong trào, dạy người khác đạo lý, tín điều cũng theo phong trào. Trở thành một xã hội cuồng tín và mê muội.

Một thời loạn tăng. Một số không ít thầy tu thuyết pháp toàn nói chuyện vớ vẩn, phản khoa học, công kích, nói xấu các tôn giáo khác. Xu nịnh người giàu, coi thường kẻ nghèo, cứ bước vào chùa là thấy rõ. Chùa thành doanh nghiệp, thầy tu thành doanh nhân, loạn xà ngầu cả lên.

******

Lại thêm phong trào từ thiện. Bản chất của việc từ thiện là tốt, là sự sẻ chia. Nhưng làm từ thiện mà khoe khoang cho tất thảy mọi người, mà tự hào xem đó là công trạng thì chưa hiểu hết nghĩa bố thí của nhà Phật.

Vật để cho là mối liên kết giữa người cho và kẻ nhận. Vật này trước tiên hết phải thuộc về người cho sở hữu, nghĩa là nó là vật của người cho. Cho một vật không phải của mình thời không thành nghĩa bố thí được.

Sau khi cho, vật ấy trở thành vật của người nhận, và người cho không còn quyền hạn gì đối với vật ấy nữa. Cho như thế có nghĩa là “xả bỏ” các sở hữu của mình, xả bỏ những gì mà mình có. Còn cho rồi mà vẫn cầu ân, kể lể thì đó chỉ là làm cho cái tôi của mình chứ chẳng phải vì tha nhân.

******

Chơi lan, chơi bonsai là thú vui tao nhã. Nhưng rồi người ta không dừng lại đó, đưa tới chuyện phá rừng, cưa cây đem về trưng bày trong vườn nhà. Cây trăm năm trong rừng già biến thành chậu bonsai cho lớp người nhà giàu mới. Cây lan biến hóa thành đột biến giá cả trăm tỷ đồng. Những thú chơi thanh lịch ngàn năm biến thành những trò cờ bạc, lọc lừa.

******

Có một hiện tượng khó mà cắt nghĩa được là hiện nay ở miền Bắc có phong trào mặc quân phục lính Mỹ, lính Việt Nam Cộng Hòa, hát nhạc lính miền Nam. Họ tụ tập thành hội đoàn rất đông, có tổ chức đàng hoàng dù ngày xưa chửi Mỹ, hô hào đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào. Nam thanh, nữ tú đủ cả, mỗi lần họ tập họp nhìn như tiểu đoàn quân đội VNCH chuẩn bị hành quân. Nhìn mặt họ hân hoan, sung sướng, tự hào, thoả mãn. Thế là sao nhỉ?

******

Cũng một thời, người ta toàn nói chuyện yêu nước thương dân, lòng ái quốc, nghĩa đồng bào. Những gia đình vượt biên bị niêm phong với dấu đỏ lòm là phản quốc. Giờ thì ngồi đâu cũng nói chuyện Mỹ, chuyện Pháp, Anh.

Người Việt ngày xưa trốn chạy, vượt biên giờ trở thành khúc ruột ngàn dặm. Con cán bộ từ cấp trung đến cấp cao đều du học Mỹ. Nhiều cán bộ chưa về hưu đã có thẻ xanh lận túi, chờ đến giờ là out. Thế mới thấy trên đời này mọi giá trị chẳng có chi là vĩnh cửu.

******

Trong tiếng Việt giàu đi với sang. Nhưng thời nay, giàu tiền thì nhiều nhưng mà sang thì không có mấy, đốt đuốc cũng khó tìm ra. Bởi sang nằm trong cốt cách, trong cách ứng xử, trong trí tuệ, trong ngôn ngữ thể hiện, trong điệu đi, cách nói, kiểu cười.

Chẳng phải chơi golf mà sang. Cũng chẳng phải có cây hoa quý đắt tiền mà sang. Cũng chẳng phải tiền muôn, bạc tỷ mà sang. Chẳng phải có chút sắc đẹp, có chút địa vị xã hội, có hột xoàn cả kí, có nhiều người xu nịnh tiền hô hậu ủng mà sang.

******

Cũng không phải miệng toàn nói chuyện đạo, chuyện chay tịnh, kể lể, khoe khoang chuyện bỏ tiền làm từ thiện, miệng luôn nam mô mới là người có lòng nhân ái, sống có đạo lý. Chiếc áo không làm nên thầy tu thì những kẻ cứ suốt ngày mô Phật cũng chưa hẳn là người tốt. Phật tại tâm chứ không phải tại miệng.

Đỗ Duy Ngọc

22/4/2021

Bây mới giờ mới biết thêm..

No photo description available.

Nhà thờ Đức Bà ( Vương Cung Thánh Đường Sài Gòn) hiện treo 6 quả chuông (tháp bên phải treo 4 quả, bên trái treo 2 quả). Mỗi quả chuông có âm điệu khác nhau và được đặt tên theo âm điệu nó phát ra (Do, Re, Mi, Sol, La, Si), không có Fa. 6 quả chuông này có tổng trọng lượng đến 27 tấn, với sức nặng từng quả như sau:

Mi: 1.646 kg

Re: 2.194 kg

Do: 4.315 kg

Si: 4.384 kg

La: 5.931 kg

Sol: 8.785 kg

Với đường kính miệng chuông 2,15m, cao 3,5m và nặng 8.785 kg, quả chuông Sol của Nhà thờ Đức Bà đã được Sách kỷ lục Guiness vinh danh là quả chuông lớn nhất thế giới (danh hiệu này theo Lâm tui là đáng vinh dự hơn các loại bánh chưng, tô hủ tíu… lớn nhất thế giới mà nước ta trầy trật có được).

Sáu quả chuông này được đúc tại Pháp và mang qua treo tại Sài Gòn năm 1879.

Ba quả chuông lớn nhất (Sol, La, Si) đều được khởi động bằng cách đạp (vì quá nặng), còn ba quả kia được khởi động bằng tay. Ngày nay tất cả chuông đều được khởi động bằng điện.

Nếu bạn tình cờ dạo bước qua Vương Cung Thánh đường và nghe tiếng chuông đổ dồn, chắc chắn tiếng chuông bạn nghe được là tiếng chuông Mi (đổ hai lần mỗi ngày vào lúc 5 giờ sáng và 4 giờ 15 chiều). Vào ngày lễ và Chủ nhật, nhà thờ cho đổ 3 quả chuông của hợp âm Do trưởng là Do, Mi, Sol.

Muốn nghe 6 quả chuông đổ một lúc, bạn cần có mặt tại Nhà thờ Đức Bà vào lúc 12h khuya ngày Thiên Chúa Giáng Sinh 24/12 (đó là dịp duy nhất trong năm).

Nguyen Hong Lam

Một vị cứu tinh của nhân loại vừa ra đi – Dành tặng nhà khoa học tôi yêu mến

Suốt 26 năm vừa qua, hàng nghìn người vô tội bị kết án tử hình khắp 13 bang nước Mỹ đã được giải oan và trả tự do, tất cả nhờ vào một…

Suốt 26 năm vừa qua, hàng nghìn người vô tội bị kết án tử hình khắp 13 bang nước Mỹ đã được giải oan và trả tự do, tất cả nhờ vào một người có tên Kary Banks Mullis

Không phải luật sư hay nhà hoạt động xã hội, Mullis là cha đẻ của chuỗi phản ứng PCR – tiền đề tạo nên phương pháp xác định DNA trong khoa học hình sự và mở đường cho nhân loại sống sót trước những căn bệnh virus nguy hiểm nhất.

Nhà khoa học dị thường

Tờ New York Times gọi Kary Mullis là nhà khoa học quái gở nhất từng nhận giải Nobel. Trong mắt đồng nghiệp, ông chẳng khác nào một kẻ gàn tự cao tự đại. Còn theo lời của 4 bà vợ trong đời Mullis, ông là gã đàn ông tồi

Kary Mullis bắt đầu con đường khoa học từ năm 13 tuổi, tự mình thiết kế và vận hành một quả tên lửa cỡ nhỏ lấy cảm hứng từ vệ tinh Sputnik của Liên Xô. Với niềm đam mê hoá học và trí thông minh kiệt xuất, ông nhanh chóng lấy bằng thạc sĩ ngành sinh hoá của Trường Đại học California và hứa hẹn sẽ trở thành một hiện tượng trong giới khoa học.

Thế nhưng ông quyết định bỏ ngang việc nghiên cứu để… làm nhà văn và tập tành kinh doanh cửa hàng bánh. Thoát khỏi sự nghiêm túc của phòng thí nghiệm, Kary Mullis bắt đầu chìm đắm trong rượu, chất kích thích và đàn bà, với vẻ ngoài phóng khoáng đến mức cẩu thả – trông chẳng giống một người làm khoa học.

img_0

Quyết định trở lại con đường khoa học sau lời năn nỉ của người bạn thân, Kary Mullis vẫn không được lòng đồng nghiệp vì tính cách có phần đồng bóng và thói nghiện rượu khiến ông từng động tay động chân với một người trợ lý trong trung tâm vi sinh ông làm việc.

Thái độ cợt nhả ấy còn theo chân ông lên tận bục trao giải khoa học ở Nhật Bản, nơi ông cả gan buông lời tán tỉnh hoàng hậu của đất nước mặt trời mọc. Hay như chuyện ông suýt bị bắt ở Stockholm ngay trước đêm nhận giải Nobel vì hành vi quấy rối người qua đường cũng khiến người ta không thể cắt nghĩa.

Cuộc sống phóng túng của ông đến từ một quan niệm kỳ lạ, rằng “không phải cứ chăm chỉ là làm khoa học tốt đâu, bạn phải là một người ham vui”. Chính vì không bị áp lực bởi danh vọng, hình tượng bản thân hay tiền tài, Kary Mullis thoải mái rong chơi trong khu vườn khoa học – nơi ông như biến thành con người khác, đầy đam mê và trách nhiệm.

Phút ơ-rê-ka của thiên tài

Năm 1983, Kary Mullis, khi ấy là giám đốc phòng thí nghiệm của Công ty hoá sinh Cetus, đang nghiên cứu một phương cách giải quyết những khó khăn trong việc phân tách nghiên cứu DNA của con người nhưng mọi thứ dường như đi vào ngõ cụt.

Vào một tối thứ sáu nọ, Kary Mullis lái xe hơi chở bạn gái vượt hơn trăm dặm trong sự tĩnh mịch hun hút của màn đêm. Giữa miên man suy nghĩ và tiếng ngáy đều đều của người tình, tâm trí ông bỗng bất động với một tia sáng loé lên trong 1/1000 giây. Chiếc xe thắng gấp và tiếng Mullis reo to trong bóng tối, đúng như cái cách Archimedes đã từng làm: Ereuka! Ereuka! Eureka! Tại sao mình không nghĩ ra chứ?

Sẵn giấy bút trong hộp xe, Mullis nhanh chóng phác thảo ra ý tưởng về phản ứng chuỗi polymerase (sau đây gọi là phản ứng chuỗi PCR) giúp khuyếch đại một đoạn DNA bất kỳ và dành trọn đêm hôm đó để vui sướng vì ông biết chắc mình sẽ giành giải Nobel!

Những người đồng nghiệp của Mullis đón nhận ý tưởng của ông với sự thờ ơ vì không ai tin vào điều không tưởng mà ông vẽ ra trước mắt. Nhưng thật may mắn cho nhân loại, Mulllis đủ nhiệt huyết và tài năng để hiện thực hoá phản ứng chuỗi PCR – một trong những phát minh vĩ đại nhất của lịc sử loài người.

Vậy phản ứng PCR là gì mà ghê gớm đến thế?

Nói nôm na, PCR cho phép khuyếch đại một đoạn DNA dù là nhỏ nhất thành một chuỗi DNA có thể dài đến vô tận. Phát minh này giúp cho việc giải mã DNA trở nên dễ dàng và nhanh chóng, quá trình xác định tác nhân virus gây các bệnh như viêm gan siêu vi, SARS, N5N1 hay chẩn đoán ung thư được rút ngắn từ vài tuần xuống còn vài ngày hoặc thậm chí, chỉ vài giờ mà không cần thông qua các vi khuẩn khác.

Thời gian được rút ngắn khiến việc lên phác đồ điều trị và nghiên cứu về bệnh hiệu quả hơn, qua đó giúp cứu sống hàng triệu bệnh nhân. Hứa hẹn hơn, phát minh của Mullis tạo điều kiện cho việc tạo lập bản đồ gen người có những bước tiến sâu sắc, đưa nhân loại đến gần hơn tham vọng điều trị tất cả bệnh lý của con người.

Chưa dừng lại ở đó, phản ứng PCR còn cho phép khoa học hình sự khiến những kẻ thủ ác phải đền tội, trả lại công lý cho người bị oan sai. Chỉ cần một chút da hay sợi tóc của hung thủ để lại hiện trường là đủ để lực lượng chức năng xác định đúng đối tượng.

Gary Dotson (tù nhân người Mỹ) là người đầu tiên trên thế giới được trả tự do nhờ vào xét nghiệm DNA. Năm 1979, Dotson bị tuyên án 50 năm tù với cáo buộc cưỡng hiếp và bắt cóc dựa trên chứng cứ không rõ ràng. Mãi đến năm 1988, chứng cứ DNA chỉ ra rằng Dotson vô tội.

5 năm sau đó, cựu binh Kirk N. Bloodsworth thoát án tử hình nhờ vào giám định DNA, cũng là trường hợp đầu tiên. Sự xuất hiện của công nghệ DNA trong khoa học hình sự đã đưa ra ánh sáng hàng trăm nghìn vụ án bí ẩn – điều mà Kary Mullis chẳng thể ngờ đến trong cái đêm lái xe định mệnh ấy.

Phản ứng PCR còn được ứng dụng trong việc xác định huyết thống cũng như danh tính của nạn nhân trong các vụ tai nạn hoặc thảm hoạ thiên nhiên. Phát minh của Mullis là nguồn cảm hứng cho loạt phim Công viên kỷ Jura – tác phẩm hư cấu tin rằng có thể dùng phản ứng PCR để phóng đại đoạn DNA cổ đại của những con khủng long!

Tuy thế, Kary Mullis lại chẳng thể làm giàu nhờ phát minh để đời của mình. Công ty nơi Mullis làm việc trả cho ông 10 nghìn USD phần thưởng để rồi bán bản quyền phản ứng chuỗi PCR cho một tập đoàn khác với giá 300 triệu USD.

Chán nản, Mulllis trở về viết sách và đi thuyết giảng khắp nơi để kiếm sống, cho đến khi một tin dữ khiến ông thức tỉnh lần nữa: Người bạn của ông qua đời vì lờn thuốc kháng sinh.

Con đường để lại

Cái chết của người bạn thôi thúc Mullis nghiên cứu và phát hiện ra cách thức chống bệnh nhiễm trùng ở người. Ông tìm thấy một loại chất có trong van tim lợn, thứ có thể ngay lập tức đánh thức hệ miễn dịch của chúng ta. Bất kể khi nào phân tử chất này xuất hiện trong cơ thể con người, hệ miễn dịch sẽ tự động phản ứng với chúng.

Ý tưởng của Mullis là ông sẽ cố gắng đính kèm phân tử này vào các vi khuẩn gây bệnh cho người để làm mồi nhử giúp hệ miễn dịch kích hoạt ngay mà không cần đợi đến vài ngày. 14 con chuột bị nhiễm bệnh than đã sống sót 100% nhờ phương pháp này của Mullis vì hệ miễn dịch của chúng đã hoạt động ngay trước khi bệnh than kịp giết chúng.

So với phản ứng chuỗi PCR, ý tưởng táo bạo này cũng có giá trị đột phá không kém và rất có thể, nó sẽ là cách giải quyết triệt để tình trạng lờn thuốc kháng sinh đang ở mức báo động hiện nay.

Bên cạnh những phát minh để đời, Mullis còn biết đến với phát ngôn mạnh mẽ nhắm thẳng vào giới khoa học. “Các nhà khoa học đang phá hoại thế giới này nhiều hơn là xây dựng nó như họ vẫn nhân danh”, là câu nói rất đáng suy ngẫm của ông.

Có thể ông đã cay đắng trải qua những góc khuất của khoa học. Hoặc có thể, đó là lời răn với chính ông và các đồng nghiệp, rằng đừng nhân danh khoa học để đạt được những mục đích vị kỷ mà quên đi trách nhiệm lớn lao nhất: Cải biến thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn.

Ngày 7-8-2019, Kary Mullis qua đời sau một cơn bạo bệnh ở tuổi 74. Nhân loại mất đi một nhà khoa học kiệt xuất, giới chuyên môn tiễn biệt một trong những cá tính dị thường nhất.

Nhưng những gì tuyệt vời nhất của Mullis vẫn ở lại trong những phòng thí nghiệm và hàng trăm nghìn ứng dụng từ phát minh của mình. Tên ông đã, đang và sẽ có một chỗ đứng đặc biệt trong lịch sử khoa học thế giới.

Xin Đi Đái

Số là tui có một cô bạn gái người gốc Bắc Kỳ 9 nút, cô ta được Cha Mẹ đặt cho một cái tên cúng cơm rất đẹp, Đái thị Xinh Xinh (bên nội của cô ta chính là họ hàng của nhà thơ Đái Đức Tuấn) Ấy thế mà cô ta có được yên thân với lũ quỷ bạn học cùng lớp đâu. Cô ta rất đau khổ vì cái tên Đái thị Xinh Xinh của mình trong suốt những năm Tiểu học. Ngày nào cũng bị các bạn đem cái tên của cô ta ra trêu cợt để làm trò đùa, như là con Đái này, con Đái nọ, Đái mà xinh cái gì, con nhỏ này khai quá… vv…!

<1618229584-xin%20di.jpg>

Hình minh họa mà thôi…

Bẳng đi một thời gian, sau năm 1975, đám nhóc tì tụi tui năm xưa tình cờ gặp lại nhau tại Cali ở tuổi thất tuần, trong số này cũng có mặt vợ chồng cô bạn học cũ, họ Đái tên Xinh Xinh năm xưa. Hôm gặp nhau, bạn bè ai cũng vui vẻ giành nhau nhắc lại chuyện cũ, và đương nhiên phải có câu chuyện cô bạn họ Đái năm xưa… Thiệt là “chạy Trời không khỏi nắng”, cô ta vừa cười, vừa thở, vừa than, rằng…

“Cái số của Xinh nó không Xinh chút nào, các bạn có biết không, sau khi được chồng bảo lãnh sang Mỹ đoàn tụ, sau đó mình thì đậu vô quốc tịch, họ cho mình được đổi tên, mình tính không đổi, nhưng tên của mình người Mỹ họ không phát âm nghe không rõ, cho nên mình quyết định thay tên XINH XINH thành một tên Mỹ, tên Cindy, và từ đó mình bắt đầu có tên mới, tên CINDY ĐÁI. Có một lần ngồi chờ nhận vali bị lạc tại phi trường, họ kêu tên mình mãi mà nào mình có hay biết chi!!! 
– Có ai Xin Đi Đái không? Ai là Xin Đi Đái??? 

Thiệt là “Quỷ tha ma bắt” cho mình, ở trong xứ đã khổ vì cái họ Đái, cho đến nửa thế kỷ sau, ra nước ngoài ngỡ rằng sau khi đổi tên sẽ được yên thân, ai dè lại phải gặp thêm cái nạn tên họ lần nữa…”.

Xin Đi Đái (CINDY Đái, người Mỹ gốc Mít)
(Ghi lại theo lời kể của chị Đái thị Xinh Xinh, tự Cindy Đái, một “nạn nhân” của cái vụ đặt tên họ)

CHÚC CON BẤT HẠNH VÀ GẶP NHIỀU ĐAU KHỔ

image.png

John Roberts – Chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ từng tốt nghiệp đại học Harvard. Gần đây, ông có đến tham dự lễ tốt nghiệp trung học của cậu con trai, không phải với tư cách chánh án, mà là một phụ huynh.

Bài phát biểu của ông ngày hôm ấy đã khiến tất cả mọi người sửng sốt rồi tán dương…

Ngài Chánh án đã bắt đầu bài diễn văn của mình trong sự ngỡ ngàng của đám học trò non nớt chưa từng trải đời. Lũ trẻ vô cùng kinh ngạc bởi điều chúng chờ đợi là những lời chúc may mắn, mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến trong tương lai, nhưng ông đã không làm thế, và đây là lý do tại sao:

“Từ giờ về sau, ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có như vậy con mới có thể cảm nhận được giá trị của sự công bằng.

Ta hy vọng con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi chỉ có như vậy con mới có thể hiểu được tầm quan trọng của sự chân thành.

Xin lỗi phải nói thế này, nhưng ta hy vọng con cảm nhận được sự cô đơn hàng ngày, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được rằng bạn bè không phải là điều đương nhiên mà con cần phải giữ gìn.

Ta hy vọng con có thể gặp xui xẻo một vài lần, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được ý nghĩa của may mắn trong đời, để con khiêm tốn hiểu rằng thành công mình có lẽ là nhờ vận may, và sự thất bại của người khác cũng không phải là đáng đời.

Ta hy vọng thi thoảng con bị người khác coi thường, chỉ có như vậy con mới hiểu được học cách tôn trọng và lắng nghe là quan trọng tới mức nào. Và ta cũng hy vọng con sẽ học được đủ đau đớn để học cách cảm thông.

Cho dù ta có hy vọng những điều này hay không thì thật ra sớm muộn gì nó cũng sẽ xảy ra trong cuộc sống của con. Con có thể tiếp thụ giáo huấn hoặc thu hoạch được gì trong đó hay không, đều dựa vào việc con có nhìn thấy những bài học trong khổ đau của mình hay không.”

Ông còn căn dặn lũ trẻ rằng, khi sang trường mới, hãy làm quen với những người “nhặt lá, xúc tuyết và dọn thùng rác”. Nhớ tên của mọi người, cười và gọi họ bằng tên của họ. Roberts biết rất nhiều học sinh nhà giàu nhưng không hề hư hỏng và ông mong lũ trẻ luôn giữ được những phẩm chất quý giá đó.

Ông nói: “Lời khuyên của ta là: Đừng hành động như thể mình ở mâm trên.”

Tuy ngôn từ không mỹ miều, nhưng người cha ấy đã nói những lời từ tận đáy lòng, thức tỉnh những đứa trẻ mới lớn bớt sống “ảo tưởng” đi, đồng thời cũng nhắc nhở các bậc cha mẹ nên dạy con cách đối diện với khó khăn thay vì trốn tránh.

Đời người vốn có rất nhiều nỗi khổ, khi bạn thấy “học hành rất khổ”, “làm việc rất khổ”, “cuộc đời rất khổ”… thì xin chúc mừng, bạn đã trưởng thành hơn rất nhiều người còn đang ngủ quên trong cái “bẫy ảo tưởng” đầy cám dỗ chưa thoát nổi để bước vào cuộc sống thực.

Bởi vì, “khổ” là một điều tất yếu trong thế gian này.

Báo Mai

Hiến Pháp đang đe dọa ‘Quả bom chưa nổ’ trong cuộc bầu cử năm 2024

 BM

Tuy nhiên, Tối cao Pháp viện vẫn có thể ngăn chặn một hậu quả như vậy.

Mục 3 của Tu chính án thứ 14, điều khoản tước bỏ tư cách nắm giữ chức vụ công quyền, có mục đích ban đầu là để trừng phạt những kẻ nổi loạn trong Nội Chiến và kể từ đó thường bị coi là không phù hợp. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, mục này đã được một số học giả nhắc lại và được các nhà hoạt động và quan chức Đảng Dân Chủ sử dụng. Họ nói rằng mục này cấm cựu Tổng thống (TT) Donald Trump trở lại nắm quyền do vai trò của ông trong cuộc nổi loạn tại Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 06/01/2021.

https://baomai.blogspot.com/2024/02/hien-phap-ang-e-doa-qua-bom-chua-no.html

***

Cách tận hưởng Tết Nguyên Đán tại nhà

 BM

Mừng tuổi với bao lì xì đỏ, quét nhà, nhưng dù làm gì, bạn đừng lật cá!

Đó là khoảng thời gian để dọn dẹp và ăn mừng, diện quần áo mới và chào đón những khởi đầu mới. Do dựa theo lịch âm nên mỗi năm, Tết Nguyên Đán lại rơi vào những ngày khác nhau, đâu đó vào tháng Một hoặc tháng Hai.

https://baomai.blogspot.com/2024/02/cach-tan-huong-tet-nguyen-tai-nha.html

***

Tiền hoặc tài sản tài chính vô thừa nhận

 BM

Các tiểu bang trả lại hơn 5 tỷ USD tài sản vô thừa nhận hàng năm, với giá trị trung bình của mỗi yêu cầu là 2,080 USD.https://baomai.blogspot.com/2024/02/tien-hoac-tai-san-tai-chinh-vo-thua-nhan.html

***

24 loài hoa mai

Trên đất nước Việt Nam, người ta thường biết đến hoa mai qua loại hoa mai vàng năm cánh đặc trưng xưa nay mà người ta còn gọi là mai rừng, mai tự nhiên hay mai thiên nhiên chỉ có năm cánh, hoa nhỏ và thân cao to có khi đạt đến chiều cao hơn chục mét, hương thơm thoang thoảng, lây lất mùi gỗ rất dễ chịu và mát, không nồng và đậm như một số loài hoa khác. Nhưng thật ra trên thế giới có tất cả hai mươi bốn loài mai thuộc họ mai, tức là chi họ Ochna (Ochnaceae) khác với loài mai mơ gần giống như hoa đào của Trung cộng có màu trắng hoặc trắng hồng, cánh nhỏ, nhụy rậm và dày thường mọc thành chùm và hoa rậm, thân giống cây hoa đào, đoạn xù xì, đoạn trơn láng, màu xanh, da bóng và mọc cao to như cổ thụ.https://baomai.blogspot.com/2013/02/24-loai-hoa-mai.html
***

Tại sao nạn trộm xe Hyundai và Kia tăng gấp 10 lần

Ch trong ba năm va qua, s v trm cp mt s mu xe Hyundai và Kia đã tăng gp 10 ln
Chỉ trong ba năm vừa qua, số vụ trộm cắp một số mẫu xe Hyundai và Kia đã tăng gấp 10 lần, trong khi tỷ lệ số vụ trộm cắp các hãng xe khác lại không thay đổi. Nguyên nhân là gì?https://baomai.blogspot.com/2024/02/tai-sao-nan-trom-xe-hyundai-va-kia-tang.html
***

Khoai lang: Nguồn dinh dưỡng dồi dào cho sức khỏe

Tiêu thụ thực phẩm toàn phần như khoai lang đã trở thành hướng dẫn ăn kiêng cho những người muốn có sức khỏe tốt hơn và quản lý cân nặng.https://baomai.blogspot.com/2024/02/khoai-lang-nguon-dinh-duong-doi-dao-cho.html

BLOG Người Phương Nam

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/mua-hoa-tuyet-cuoi-nam-soi-ng

oc.html> Mùa Hoa Tuyết Cuối Năm – Sỏi Ngọc

(nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/on-tet-lan-cuoi-tren-que-huon

g-nttk.html> Đón Tết Lần Cuối Trên Quê Hương – NTTK

(nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/tuong-lai-cua-at-nuoc-peter-n

guyen.html> Tương Lai Của Đất Nước… – Peter Nguyễn

(nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/01/long-da-ba-that-hiem-ac.html>

Lòng Dạ Đàn Bà Thật Hiểm Ác? (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/nhung-gi-con-lai-nhac-si-tuan

-khanh.html> Những Gì Còn Lại – Nhạc Sĩ Tuấn Khanh

(nguoiphuongnam52.blogspot.com)

Thơ tranh

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/em-oi-xuan-en-o-cong-luan.htm

l> Em Ơi Xuân Đến – Đỗ Công Luận (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/xuan-luu-vong-han-thien-luong

.html> Xuân Lưu Vong – Hàn Thiên Lương (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/hoa-mai-ngay-tet-minh-luong.h

tml> Hoa Mai Ngày Tết – Minh Lương (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/xuan-yeu-thuong-o-cong-luan.h

tml> Xuân Yêu Thương – Đỗ Công Luận (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

Mời theo dõi bài giải đáp y học rất hữu ích của Bác sĩ Phạm

Hiếu Liêm

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/he-vi-sinh-vat-trong-ruot-qua

n-trong.html> Hệ Vi Sinh Vật Trong Ruột Quan Trọng Thế Nào? Probiotic Có

Công Dụng Bất Ngờ – BS. Phạm Hiếu Liêm (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

NPN’s Recipe

*

<https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2024/02/kho-qua-ham-suon-voi-au-nanh-

va-dua-cai.html> Khổ Qua Hầm Sườn Với Đậu Nành Và Dưa Cải Cúng Ông

Bà Ngày Tết (nguoiphuongnam52.blogspot.com)

<https://www.blogger.com/blog/post/edit/6741792690149829069/8809197074338071

104>

<https://www.blogger.com/blog/post/edit/6741792690149829069/8468964417993917

797>

Người Phương Nam

<http://nguoiphuongnam52.blogspot.com.au/>

Người Phương Nam




Người Phương Nam

Con trai duy nhất của tỷ phú Malaysia

Nhà sư trong ảnh là con trai duy nhất của tỷ phú Malaysia với tổng tài sản ròng khoảng 5.8 tỷ Đô la Mỹ: ông Ananda Krishnan – là chủ tòa tháp đôi Petronas ở Kuala Lumpur, Malaysia. 

Outlook-1706074604.jpg

Hơn 15 năm trước, tỷ phú mất liên lạc với người con trai duy nhất nên cố công đi tìm. Tại một ngôi chùa ở miền Bắc Thái Lan, ông sững sờ khi nhìn thấy con mình bận áo vàng với chiếc bình bát trong tay. Khi ông đến để mời con mình cùng đi ăn thì Thầy ấy đáp: “Xin lỗi, con không thể nhận lời mời của cha được. Giống như các bạn đồng tu, con phải đi khất thực”.

Sững sờ, người cha có tài sản nhiều tỷ USD này chia sẻ: “Với tất cả tài sản của tôi, tôi vẫn không thể mang lại niềm vui cho con tôi”.

Ít ai biết nhiều về thời thơ ấu của Siripanyo – người con trai duy nhất của tỷ phú AK này. Ngoài việc Siripanyo lớn lên ở London và học tập tại Anh cùng với hai chị gái. Nhiều người cho biết, Siripanyo khá cởi mở với các nền văn hóa khác nhau, vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi Siripanyo dễ dàng tiếp cận giáo lý Phật giáo. Nhà sư ấy, vốn có quê mẹ tại Thái Lan. Trong một chuyến trở về thăm quê, theo phong tục Thái Lan thì các thanh niên, tuy không bị bắt buộc vẫn gia nhập Tăng đoàn trong một thời gian ngắn trước khi trở lại đời sống trần tục. Thầy khi đó mới 18 tuổi. Vốn trưởng thành và thụ hưởng nền giáo dục Anh, nói được 8 ngoại ngữ nên đầu óc rất cởi mở. Thầy quyết định gia nhập tăng đoàn tạm thời và cảm thấy rất vui. Đây là lần đầu tiên thầy tiếp xúc với Phật giáo, một khái niệm mới mẻ. Nhưng không ngờ thời gian ngắn ngủi đó đã hoàn toàn làm thầy thay đổi suy nghĩ về Đạo phật và cuộc sống của các vị tu sĩ. Chương trình dự trù chỉ sống đời tu sĩ trong hai tuần lễ nào ngờ đã trở nên vĩnh viễn.

Thầy đang tu ở trong một Thiền viện ở Thái Lan với 60 tu sĩ khác. Thầy đã từ chối cơ hội làm việc để khuyếch trương gia tài khổng lồ đang có của cha mình. Theo truyền thống Theravada thì người tu chỉ ăn có một lần trong một ngày vào trước 12 giờ trưa. Sau giờ này thời không được phép ăn thêm một thứ thức ăn nào khác nữa. Nhưng Thầy vui vẻ chấp nhận và nay đã ẩn tu trong một tu viện giữa rừng sâu. Điều đáng nói là người cha tỷ phú rất tôn trọng sở nguyện của con và thường xuyên đi thăm con khi có thể.

Câu chuyện cho thấy với con trai của tỷ phú Ananda Krishnan, tiền bạc và của cải không khiến cho Thầy đạt được hạnh phúc và thỏa mãn thực sự mà quyết tâm buông bỏ để đi tìm tới sự bình an bên trong mới là mục tiêu tối thượng của nhà sư này. Như lời Đức Đạt Lai Lạt Ma nói: “Dù cho dân số 7 tỷ người hiện đang sống trên trái đất này trở thành triệu phú hết, nhưng thiếu vắng sự an lạc nội tâm thì con người vẫn không thể có sự bình an và hạnh phúc lâu dài”.

Sống và Chết chỉ cách nhau một hơi thở. Sống làm sao cho đúng ý nghĩa để có thể từ giã cõi trần bằng một cái thở nhẹ nhàng, thanh thản, phải không ACE?

“Tôi nay ở trọ trần gian

Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.

….

Đường về khép bóng người ơi

Lợi danh gói một hành trang vô thường…

Sưu tầm!

My Lan Phạm

ÁNH TRĂNG HUYỀN DIỆU

1 Comment Posted by dam trung phan on 02/02/2024

            Đào Ngọc Phong

              Ông bóc tờ lịch cuối cùng của năm 2023.  Giao thừa bước vào 2024 đã qua năm phút, ông hồi hộp chờ chuông điện thoại reo.

              Từ năm Canh Thìn 2000 đến nay Giáp Thìn 2024, đã hai mươi bốn năm, mỗi năm ông đều nhận được hai cuộc điện đàm từ Paris vào giao thừa tây lịch và giao thừa âm lịch. Chỉ có hai câu : “Em đây, Vầng Trăng Nhỏ của anh đây, chúc mừng anh năm mới luôn tươi vui” “Cám ơn em,  cũng chúc Vầng Trăng Nhỏ luôn trong sáng trong năm mới”.

Ông sinh năm Canh Thìn 1940, qua bao nhiêu thác ghềnh mà vượt được sáu mươi năm cuộc đời đến đích Canh Thìn 2000, nhận  được món quà hạnh phúc thứ hai, không bao giờ tưởng là có được.

              Đang miên-man nghĩ-ngợi, thì chuông reo : “Em đây, Vầng Trăng Nhỏ của anh đây, chúc mừng anh năm mới luôn tươi vui;  năm nay em muốn nói dài hơn mọi năm, vì năm nay là Giáp Thìn, sáu mươi năm kể từ Giáp Thìn 1964, năm đẹp nhất của chúng ta, tạ ơn anh”.

              Ông thoáng rùng mình,   nàng nói “đẹp nhất, tạ ơn anh” với giọng trong vắt như của trẻ thơ mặc dù năm nay nàng dã tám mươi. Ông chầm-chậm hít hơi thở thật sâu, kỷ niệm đêm gặp-gỡ thiêng-liêng lúc ông hai mươi bốn tuổi và nàng hai mươi vẫn là món quà hạnh phúc  hiếm quí nàng ban cho ông như một cái phao cứu hộ giúp ông vượt qua bao nhiêu đau khổ. “Cám ơn em, cũng chúc Vầng Trăng Nhỏ luôn trong sáng trong năm mới. Tạ ơn em, đã ban cho anh hai món quà hạnh phúc thiêng-liêng, cùng vào năm Thìn 1964, và năm Thìn 2000. Mừng là còn nói chuyện với nhạu ở tuổi bát tuần”

Im lặng, như mọi năm, chờ đến giao thừa âm lịch. Ông pha ly cà -phê đậm, đêm nay có lẽ ông thức trắng, quay lại cả khúc phim đời mình.

                                                            *                      *

              Ông dọn về căn hộ trong khu nhà già này đã được mười hai năm rồi. Một mình ông thảnh- thơi yên tĩnh trong một vùng không gian thanh lịch, lặng lẽ, nhưng không xa phố chợ Little Sài Gòn bao nhiêu, chỉ năm phút xe là có phở,  bún bò, cháo lòng, hủ tiếu…Cũng lạ, mười hai năm

trước, 2012 là năm Nhâm Thìn; mình sinh năm Thìn mà cứ vào năm Rồng là đời mình có một sự việc để lại kỷ niệm đẹp.

              Sau Tết Nhâm Thìn 2012, ông quyết định về hưu năm bảy mươi hai tuổi, đóng cửa văn phòng địa ốc, bán căn nhà lầu ba tầng gần biển, mua căn hộ phòng đơn trong khu nhà già này. Đời ông vốn cô quạnh từ nhỏ, bây giờ sống một mình lúc tuổi già, ông cũng chẳng thây buồn.

              Ông nhớ suốt tuổi ấu thơ từ 1940 đến 1954 tại Hà Nội, rồi tuổi thiếu niên 1954-1961 tại Sài Gòn, ông sống trong một gia đinh thựơng lưu, giàu sang, như một gia đình mà chẳng phải gia đình.   

              Ông chủ gia đình thượng lưu đó đậu tú tài Pháp, rôi cử nhân luật, trước năm 1946 làm trong tòa thống sứ Pháp Bắc Kỳ, danh giá uy quyền lắm; sau năm 1948 lại làm ở bộ Tư Pháp trong chính phủ Quốc Gia Việt Nam. Bà chủ là con một thương gia giàu có,  bậc nữ lưu thành thị, sanh được hai con trai đều cho đi học trường Tây; anh trai lớn tên Xuân sinh năm 1937, anh nhỏ tênThu, sinh năm 1938. Không biết nguyên nhân bệnh tật gì mà sau khi sinh  hai con thì bà  không làm việc chăn gối được với chồng nữa.

              Khu biệt thự rộng lớn có tòa nhà gạch kiểu Tây là chỗ ở của gia đình ông bà; còn phía xa bên kia cái sân là dãy nhà gỗ dành cho thím bếp, cô sen , anh tài xế, mỗi người một căn phòng riêng.

              Cô sen là mẹ của ông; ông đã qua tuổi thơ trong căn phòng gỗ. Mặc dù chỉ kém hai anh trai một hai tuổi, coi như cùng trang lứa, nhưng không bao giờ ông được phép chơi với các anh, không bao giờ được tham dự những tiệc tùng, giỗ tết ở nhà trên. Cũng may, ông bà chủ còn cho phép ông đi học trường Việt.

              Cô sen làm những việc vặt ở nhà trên, dọn phòng ngủ, phòng ăn, phòng khách, phòng tắm, giặt-giũ lật-đật cũng hết ngày.  Khi ông mười tuổi, bà chủ giao cho việc, đi học về phải vảo phòng sách của ông chủ dọn dẹp giấy tờ, lau bụi tủ sách. Ông chủ có nhiều sách chữ Pháp, cũng như chữ Việt mà ông mê man đọc; đó là những tiểu thuyết Tàu dịch ra tiếng Việt, những tiểu thuyết, những tập thơ của nhiều tác giả Việt. Trong phòng đọc sách, ông như sống trong một thế giới riêng, mải mê đọc cho đến khi mẹ gọi xuống ăn cơm.

              Đầu  năm 1954, ông đủ lớn để nhận định việc đời chung quanh. Có một cái gì bẩt thường sắp xảy ra, khi ông đọc báo do ông chủ mang về. Ông thấy bà chủ mướn người tới đóng gói, quần áo, sách vở.

              Một buổi trưa đi học về, thím bếp bỗng ôm lấy ông :  “Mẹ cháu về quê rồi, nói vài bữa lên lại, vì bà chủ gởi về làm việc gì đó cho bà”. Ông vẫn nhớ lúc nghe tin mẹ, tim ông thót lại, linh cảm một biến cố lớn cho đời mình sắp xảy ra. Quả nhiên lúc nửa khuya, có lệnh bà chủ tất cả ra khỏi nhà. Bên ngoài cổng đậu sẵn một chiếc xe lớn. Thím bếp dắt ông lên xe; đồ đạc gói ghém trong vài va li. Ông hầu như hoàn toàn thụ động. Xe chạy trong đêm vài tiếng đồng hồ; hóa ra xe chạy vào phi trường Gia Lâm . Ông thảng-thốt hỏi thầm thím bếp :  “Mẹ cháu đâu?”Thím bếp im lặng, ôm ghì ông, ông thấy nước mắt thím rỏ xuống đầm-đìa vai ông.

              Về sau này do thím bếp kể lại, ông mới biết bà chủ dàn dựng một màn kịch thật thâm độc.

              Vào tới Sài Gòn, gia đình đã có sẵn một biệt thự lớn không kém gì ở Hà Nôi. It lâu sau ông mới biết, ông bà chủ có thế lực lớn. Bà chủ là con nhà thương gia, rất nhạy bén, mua sẵn nhà trong Sài Gòn, khi vào tới là có chỗ ở ngay. Cũng một tòa nhà kiểu Tây cho gia đình ông bà chủ; chị bếp và anh tài xế và ông ở mép vườn; chỉ thiếu có mẹ của ông. Hai anh trai vẫn học trường Tây, ông được đi học ở một trường tư thục chương trình Việt.

                         Mất mẹ, ông cảm thấy mình giống một con chó hoang, lủi thủi đi, về, ăn, uống; ông vùi đầu vào cái kho truyện trong tủ sách của ông chủ. Đã học lớp đệ ngũ  rồi, lớn rồi, hằng đêm tự hỏi mình là ai trong cái nhà này, tại sao người ta đuổi mẹ đi mà giữ lại đứa con; ông đã nảy ra ý định bỏ đi, tự mưu sinh, không thể sống mãi ở đây như một bóng ma,

                          Khoảng một năm sau, khi có đợt di cư từ miền Bắc, bỗng có một người trong họ của bà chủ dẫn đến một bé gái khoảng mười tuổi. Thím bếp cho ông biết nó là con  gái của em ruột bà chủ, mồ côi, bà chủ nhận nuôi coi như con đẻ, cho đi học trường Tây như hai anh trai.  Bà chủ gọi nó là Tiểu Nguyệt, chắc là trong họ có bà lớn nào tên Nguyệt. Lúc mới đến trông nó lem luốc, mà lạ thay,  vài tháng sau nó trông thật mượt-mà,  xinh xẵn. Bà chủ chả thèm giới thiệu nó cho ông, vì bà coi ông như thứ người ăn người làm, còn Tiểu Nguyệt thuộc giai cấp trên mà.

                        Một buổi chiều, đi học về, ông đang ngồi đọc một cuốn tiểu thuyết Pháp trong  phòng sách, thì Tiểu Nguyệt bước vào, ngạc nhiên hỏi :  “Anh đọc được chữ Pháp à, giỏi thế?”

“Vì trong chương trình Việt có dạy hai sinh ngữ Pháp Anh, nên tôi thích cả hai, cứ đọc một mình mò mẫm, tra tự điển mỏi tay, nhưng tôi chỉ đọc mà không nói được tiếng Pháp cũng như tiếng Anh vì trường đâu có dạy nói”.  Ông đang học đệ tam trung học đệ nhị cấp; Tiểu Nguyệt kém ông bốn tuổi, đang học lớp đệ lục trường Marie Curie, ra dáng một tiểu thư con nhà giàu.

                        Cô nói hồn nhiên : “Mỗi chiều em sẽ đến phòng sách nói chuyện với anh bằng tiếng Pháp nhá”. “Nhưng bà chủ biết được thì sao?”. Cô tròn mắt ngạc nhiên :  “Thì sao? Thì em nói với mẹ là có người để luyện  tập đàm thoại “.

                        Từ ngày đó, ý định bỏ nhà đi dần tan biến; ông như người chết đuối bám được cái phao cứu hộ, ông tự hứa cố gắng thi xong tú tài hãy tính. Những đêm thao thức ông lấy giấy viết theo cảm xúc những câu chuyện đời, buổi chiều khi đi học về, ông ghé mấy tòa báo gởi đăng. Ông bịa ra những bút hiệu khác nhau với những tờ báo khác nhau. Bỗng có lần, một nhân viên của một tòa soạn gọi ông vào, nói truyện ngắn nhi đồng của cậu tuần rồi hay lắm, tặng cậu vài chục đi ăn kem nhá. Ông mừng rỡ, cầm tiền đạp xe đến cổng trường Marie Curie đón Tiểu Nguyệt, mời cô đi ăn kem.

                        Tiểu Nguyệt nói : “Anh giỏi quá, tự kiếm tiền được rồi” “Chó ngáp phải ruồi, lâu lâu mới được vài chục, nhưng cũng vui”. Sau đó cứ vài bữa ông lại đón cô đi ăn uống vặt, hôm thì bò khô đu đủ, hôm thì đậu đỏ bánh lọc, hôm thì bánh tôm…Dần dần hai người gọi nhau anh em

lúc nào  không hay.

                        Có lần Tiểu Nguyệt đưa cho ông xem một bài luận sắp nộp cho cô giáo. Ông xem rồi “phê” ở đầu trang :  “Vầng Trăng Nhỏ có nhiều ý lạ, nhưng coi chừng lạc đề”. Tuần sau, cô khoe nhờ anh phê nên em sửa lại, được điểm cao. Từ đó, mỗi khi cô nhắn tin gì với ông, cô đều ký tên Vầng Trăng Nhỏ.

Khi đậu xong hai phần tú tài, ông thầm cảm ơn cô đã giúp ông vượt qua nỗi cô quạnh mà học hành đỗ đạt. Ông đã sắp đặt mọi sự rồi, quyết định bỏ nhà, làm đơn vào trường sĩ quan trừ bị Thủ Đức, không cho ai biết, ngay cả thím bếp. Hai anh trai đã đi du học bên Pháp.

                        Ông viết một bức thư cám ơn ông bà chủ, thím bếp, anh tài xế, và Tiểu Nguyệt đã nuôi cho ông khôn lớn đỗ đạt. Ông lặng lẽ ra đi. Quân trường giúp ông quên hết mọi phiền muộn.

                        Ông không cần suy nghĩ đi lính để làm gì; ông không thuộc giai cấp thống trị, cũng chẳng thuộc giai cấp bị trị, chẳng là thành phần bần cố nông, chẳng là trí thức tiểu tư sản; chẳng có nhãn hiệu nào đúng để dán lên con người ông; ông chỉ muốn quên hết mọi dĩ vãng, cùng lắm một phát súng trên chiến truòng là xong. Hiện giờ ông không phải ăn cơm của bà chủ, thế là trong lòng thấy nhẹ nhàng. Còn nói đi lính để chiến đấu cho một lý tưởng nào đó thì lẽ ra hai anh trai phải xung phong chứ, sao lại trốn đi ngoại quốc; vì ông chủ nằm trong tầng lớp lãnh đạo mà, phải làm gương chứ?

                        Những ngày khóa sinh được phép tiếp thân nhân, ông nằm trong trại hay lên thư viện, xuống canteen làm vài chai bia. Ông có thân nhân nào mà thăm với hỏi.

                        Bỗng một lần, có loa gọi ông ra gặp thân nhân, ông choáng người. Ông hồi hộp nghĩ hay là Tiểu Nguyệt ? Đúng rồi, từ lâu ông tự dối mình, ông mong nàng đến, năm nay nàng đã học đệ tam, tuổi thiếu nữ mười sáu trăng tròn đẹp như mơ. Ông là dòng suối khô cạn, nàng như nguồn nước trên núi cao đổ xuống an ủi đời ông.

                        Nhưng người đến thăm ông lại là thím bếp. Thím ôm ông khóc òa; thím nói thím giấu bà chủ, chỉ có ông chủ biết, gởi cho cháu gói này; hôm nay là dịp duy nhất thím nói hết sự thực cho cháu.  Thím nói cháu hãy mở gói quà của ông chủ ra trước. Một bức thư ngắn viết ngay ngắn trên một vuông giấy nhỏ, chỉ có vài giòng : “Bố xin con tha thứ cho bố vì đã vô trách nhiệm sanh con ra mà không dưỡng dục. Xin con nhận món quà nhỏ này”. Đó là một lượng vàng. Ông thẫn thờ, gục đầu trên gối. Hóa ra những điều ông từng thao thức hằng đêm tìm câu trả lòi cho bao nhiêu câu hỏi, bây giờ đã rõ. 

                        Thím bếp kể, khi bà chủ sinh con trai thứ hai, bà cảm thấy trong người suy yếu, về quê mướn một cô gái  nghèo làm cô sen chăm sóc hai đứa con. Cô gái quê mười tám tuổi, lúc mới lên thành, trông lam-lũ, vậy mà mấy tháng sau tự nhiên trổ mã, đẹp mẩy, khỏe mạnh không như các cô gái thành thị. Bà chủ càng ngày càng gầy đi, hình như không còn làm việc chăn gối được, cuối cùng bà phải vào bệnh viện nằm mấy tháng mới bình phục. Bà về nhà được vài tuần thì phát hiện việc động trời, cô sen nôn mừa, triệu chứng có thai. Thím bếp đã biết trước sắp có sóng gió nổi lên. Nhưng bà chủ đầy bản lãnh, âm thầm dặn thím cách ly cô sen, kín đáo săn sóc cô, dò hỏi ngọn ngành. Nếu có ai biết, gạn hỏi thì nói chồng cô ấy ở quê đã bỏ cô. Bà chủ đã biêt ai là tác giả cái thai trong bụng cô, bà muốn giữ danh giá gia đình không làm ầm lên. Chính bà thú thực với thím bếp là do lỗi của bà không đáp ứng được nhu cầu của ông chủ. Tuy vậy trong lòng, bà hận lắm, bà nghĩ chính cô sen đã quyến rũ ông trong thời gian bà nằm bệnh viện.  

                        Đến ngày sinh nở của cô sen, bà chạy tiền để đứa con mang họ của mẹ, không dính dáng gì đến họ của  ông chủ. Hàng xóm, bà con nội ngoại chỉ xì-xào là cô sen có chồng ở quê đã bỏ cô , may được ông bà chủ cưu mang. Vì thế, đứa con sinh ra mặc dù mang huyêt thống của ông chủ, nhưng bị coi là hạng người ở.

                        Khi bà sắp xếp kế hoạch di cư vào Nam năm 1953, bà đã tính sẵn bỏ cô sen lại, chỉ đem đứa con theo như một cách trả thù người con gái xinh đẹp đã quyến rũ chồng bà.

                        Trong bao nhiêu năm bà không hề trách cứ đay nghiến ông chủ, nên ông cũng đóng kịch không dám tỏ ra săn sóc đứa bé.  Còn hai người anh trai, thì  chẳng bao giờ thèm chơi với hạng đày tớ; nhưng thím bếp nói bà chủ vẫn còn chút lương tâm mà cho đứa bé đi học.

                        Nghe xong chuyện, ông cầm lượng vàng đặt trong tay thím :  “ Xin thím chuyển lời cảm ơn bố cháu, coi như cháu đã nhận quà, cháu xin tặng lại thím để lo lúc tuổi già; cháu thừa sức kiếm được gấp trăm lần . Thím đừng nói việc này cho bất cứ ai nhá”.

*

                                                *                      *

                        Trong chín tháng quân trường, ông góp nhiều bài viết cho đặc san của trường, được trung úy chủ bút khen ngợi; khi tốt nghiệp ông được chia vào ngành tâm lý chiến, có lẽ do trung úy đề bạt; ông thầm cảm ơn phòng sách của bố đã giúp ông đọc bao nhiêu truyện làm căn bản cho sự viêt lách sau này. Với lon chuẩn úy, ông lên đường đi nhận công tác tại môt quân trường huấn luyện tân binh.

                        Phòng tâm lý chiến của quân trường có một ban văn nghệ hàng tuần đi ca hát cho các đại đội khóa sinh, có hai hạ sỹ quan chơi guitar, bốn hay năm cô ca viên. Giữa chốn đao binh khô khốc, sự xuất hiện của các cô được các khóa sinh tân binh gọi là những bông hồng  mát mẻ.

Ông được đại úy trưởng phòng cho chỉ huy ban văn nghệ, có nhiêm vụ chọn bài hát phù hợp từng  

mùa chiến dịch, đồng thời phụ trách làm đặc san cho trường. Gân gũi tân binh, ông thấy thương xót vô cùng, phần lớn nhà nghèo, it học; ông nghĩ nếu mình không có bằng tú tài thì chắc cũng rơi vào lớp binh nhì như họ; ông lại thầm cảm ơn bà chủ, mặc dù có tội phân ly mẹ con ông, nhưng cũng còn chút lương tâm cho ông đi học.

                        Hàng tháng có những tiểu đoàn tác chiến luân phiên về dưỡng quân; ban văn nghệ của ông phải đi sinh hoạt nhiều hơn; ông có dịp tiếp xúc với nhiều vị tiểu đoàn trưởng cùng những chiến binh mỏi mệt trong chiến trận. Ông có nhiều đề tài để viết. Có một lần, hêt sức bât ngờ, ông gặp lại bạn học cũ hồi trung học bây giờ là tiểu đoàn trưởng ; hai người mừng rỡ; nhìn nét phong sương của bạn, ông không nào ngờ ngày trước anh ta là môt thư sinh ẻo lả,  hiền như bụt; ông ôm bạn  chảy nước mắt, sao chiến tranh lại tàn khốc đến thế, lẽ ra bạn đã ra trường làm giáo sư sống đời bình lặng. Ông cay đắng nghĩ tới hai anh trai của ông đang sống sung sướng bên trời Tây; sao đời nhiều bất công thế nhỉ ? Người đã sướng lại sướng nhiều hơn; kẻ đã khổ lại gánh thêm khổ.

                        Cùng ngồi uống bia trong canteen, anh bạn nói :  “ Khi nào ông chán việc văn phòng thì ra tác chiến với tôi; chiến binh của tôi cần được an ủi từng ngày nơi mặt trận, chứ không phải lâu lâu về dưỡng quân nghe vài bài hát vô vị”.

                        Câu nói của anh bạn ám ảnh ông mãi nhiều năm sau. Ông nhớ tiểu thuyết Tàu HÁN SỞ TRANH HÙNG kể cuộc chiến tranh giữa Hán Vương Lưu Bang và Sở Bá Vương Hạng Võ.

Hạng Võ oai phong lẫm-liệt, binh hùng tướng mạnh mà thua tiếng sáo êm đềm Trương Lương.

Suy nghĩ so sánh, ông dự cảm dân miền Nam đang bị ru trong tiếng sáo Trương Lương.

                        Vào dịp Tết Giáp Thìn  1964 , ông đã ở trong quân ngũ được bốn năm, đã đeo lon trung úy. Đúng xế chiều mùng 1 Tết, ông ngồi trực trong văn phòng, bỗng chuông điện thoại reo từ cổng gác ngoài trại, báo trung úy có người thân tên Tiểu Nguyệt muốn gặp. Ông như rớt từ mặt trăng xuống, trong một giây tim ông như ngừng đập. Ông đứng dậy cố nén luồng cảm xúc dường như làm da mặt ông tái đi. Ông từ từ đi ra cổng. Ông đã xa nàng gần năm năm rồi; năm nay nàng hai mươi, nhanh quá. Nàng ngồi chờ trên ghế phòng khách, áo dài trắng, gương mặt như thiên nữ ngóng chờ.

                        Ông cố tự chế, không lộ vẻ bất bình thường, khẽ reo lên : “Ô Vầng Trăng Nhỏ”

Nàng giơ bàn tay thon nhỏ che miệng cười. Nàng nói : “ Sau khi thi xong tú tài em mới rảnh rang đi tìm anh, dò hỏi nhiều nơi mới biết anh đóng quân tại đây; em mời anh vào tỉnh ăn Tết với em”.

Ông thấy mình như một chú học trò nhỏ riu-ríu vâng lời cô giáo; trở vào nhờ một anh bạn trực ban, gọi điện thoại xin phép đại úy trưởng phòng. Mấy Tết rồi, đại úy không thấy ông có thân nhân nào đến thăm, cũng chắng có nhà mà về, toàn là tình nguyện trực thay cho bạn hữu, ông thương trung úy lắm, cho mượn xe jeep chở “đào” đi ăn Tết.

                        Hóa ra nàng ở trong một khách sạn sang trọng, hai người bước vào phòng ăn, chọn bàn. Ngồi đối diện nàng, ông vẫn tưởng như mình đang ngủ mơ. Nàng nói :  “ Trông anh rắn-rỏi hơn xưa, anh có thấy em khác nhiều không?”  “Em còn đẹp hơn tiên”.” Anh lên trời khi nào mà gặp tiên?

                        Vài câu mở đầu câu chuyện làm ấm dần tình lạnh mấy năm; nàng kể chuyện nhà, cho biết anh Xuân đã làm giáo sư văn chương tại một trường trung học, anh Thu làm kỹ sư cơ khí trong một hãng xe hơi, mẹ càng ngày càng yếu có dấu hiệu mất trí nhớ, bố vẫn khỏe, tráng kiện lắm, còn thím bếp xin về quê dưỡng lão. Ông băn khoăn tự hỏi nàng có biết chuyện về mình không? Trông nàng vẫn hồn nhiên như chẳng để ý đến sự đời ô trọc.

                        Ăn chiều xong thi trời xẩm tối, ông và nàng sánh vai đi trong công viên , như chẳng muốn rời xa nhau. Đến một bụi cây khuất, bỗng nàng dừng lại, đột nhiên ôm vai ông, thì thầm bên tai ông  : “Tối mai em lên máy bay qua Pháp rồi, em muốn anh ở lại với em đêm nay”. Da thịt và hơi thở nàng thơm ngây ngất; bản năng nam nữ bùng lên khiến ông không kiềm chế được, ôm siết nàng . Bỗng ánh trăng trong vắt chiếu vào mắt ông, ông bừng tỉnh, :  “Không, Vầng Trăng Nhỏ của anh , em như giải lụa trắng trong, anh không thể…không thể…”

                        Nàng cũng như tỉnh giấc, khẽ nói : “Tạ ơn anh”. “ Tạ ơn em đã ban cho anh hạnh phúc chưa bao giờ anh có trên đời”

                        Lần chia tay đó ông nghĩ là vĩnh viễn rồi; đêm thao thức trong doanh trại, nhớ lại phút giây mê đắm trong công viên khách sạn làm ông rùng mình, suýt nữa hai đứa đã sa vào tội lỗi nhơ- nhuốc.

                                                                        *

                                                            *                      *

                        Sau biến cố Mậu Thân 1968, ông thăng chức đại úy, làm trưởng phòng thay cho sếp cũ lên thiếu tá chỉ huy phó quân trường. Một hôm, bỗng có điện thoại reo từ bộ chỉ huy trung đoàn X đóng ở Quảng Trị, nhận ngay ra giọng anh bạn cũ, Anh ta nói anh đã thăng trung tá làm chỉ huy phó trung đoàn, muốn mời ông về làm trưởng phòng tâm lý chiến trung đoàn. Ông đã dự định từ lâu muốn ra thực tế tác chiến, sống gần các chiến binh đáng thương.  Ông luân phiên theo các tiểu đoàn hành quân, nhờ vậy trải qua nhiều kinh nghiệm quý báu giúp ông hoàn thành thành công cuốn đặc san trung đoàn đươc anh bạn giao phó làm chủ bút. Cuốn đặc san gồm nhiều bài vở viết theo thực tế từ nhiều người viết, từ anh binh nhì, bác thượng sĩ già, cho đến cấp sĩ quan.

                        Hai bạn rất tương đắc, hợp tính nhau. Anh bạn cũng là loại độc thân kinh niên, anh nói không dám lấy vợ vì sợ chết trận bất ngờ làm khổ người phụ nữ. Ông nghĩ nếu cái đêm mùng một Giáp Thìn 1964 mà xảy ra chuyện thì nàng đã là vợ ta, đời nàng khổ biết mấy. Bây giờ hẳn là nàng đã tốt nghiệp đại học, đã lấy chồng giàu sang phú quí, còn ta, không tiền, không bạc, không danh, không nhà cửa; không lẽ lại kéo nàng tiên từ thiên đình xuống sống lây-lất trong trại gia binh. Ta cám ơn ánh trăng công viên đêm đó đã giúp ta bừng tỉnh.

                                                                        *

                                                            *                      *

                        Chả biết mạng ta là gì mà qua bao nhiêu rừng  bom  mưa  đạn đều thoát chết; thật tình trong đáy sâu tâm hồn, hình như ta có khuynh hướng chán chường cõi người, chẳng sợ chết, nhất là từ ngày thím bếp vào quân trường thăm ta kể chuyện, rồi người yêu đi xa như cánh sao băng biến vào đêm đen vô tận.   Mùa hè đỏ lửa 72 qua đi, chiến sự 75 qua đi, ta cùng anh bạn chạy qua biên giới Lào tìm đường vào Thái Lan, rồi qua Mỹ năm 1976. Được tin bố ta đã mang bà chủ bệnh hoạn qua Pháp trước khi Sài Gòn thất thủ. Số ông bố thật sướng, đi đâu là có nhà cửa sang trọng sẵn sàng. Ta chán chường  cái trò đời đạo đức giả; ông là cấp lãnh đạo mà bỏ chạy trước tiên, 54 cũng như 75,  trong khi ta và những chiến binh của ta còn đang lặn lội bìa rừng khe núi.

                       Anh bạn  vốn giỏi toán, học lên thành kỹ sư, tìm được việc làm ổn định; còn ta với cái vốn văn chương vô tích sự chẳng tìm được việc gì ra hồn. Có lúc xin được chân cầm bảng
Stop”  trong trường học, ngăn xe cộ cho học sinh qua đường; có lúc đi bỏ báo từ ba giờ sáng…Được ba bốn năm ta xin được chân cắt cỏ của môt công ty Mỹ Landscaping chuyên săn sóc vườn cây các nhà giàu trên đồi.

                        Một buổi sáng ta đang tỉa cây trong vườn hoa rộng lớn của một tỷ phú làm chủ mấy trung tâm thương mại. Bỗng thấy ông chủ đi cùng một khách trông bệ vệ sang cả lắm, bước vào vườn. Ta mặc quần áo công nhân bám đầy bụi , hai ông mặc sơ mi cà- vạt, giày bóng láng. Ta ngạc nhiên khi thấy hai ông nói chuyện với nhau bằng tiêng Pháp;  lắng nghe, hóa ra ông khách từ Paris qua, hẳn là hùn vốn làm ăn cùng ông chủ,  sang Mỹ bàn bạc chuyện mở rộng kinh doanh. Chắc hẳn ông chủ cũng là người Mỹ gốc Pháp. Họ đi ngang chỗ ta, ta bỗng vọt ra câu chào tiếng Pháp và khen ngợi vườn hoa của ông chủ sao hao hao giống vườn Lục-Xâm-Bảo.

                        Hai ông tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, dừng lại hỏi han bằng tiếng Pháp. Ta cám ơn Tiểu Nguyệt đã luyện cho ta đàm thoại hàng ngày nên bây giờ ta lưu loát nói chuyện với hai ông rất tự nhiên. Ông khách tò mò muốn biết gia thế của ta; khi biết bố ta xưa làm tòa thống sứ Bắc Kỳ, một anh trai làm giáo sư văn chương Pháp, một anh làm kỹ sư hãng Renault, cô em cũng làm giáo sư bên Pháp thì ông tỏ ra vui mừng. Hai ông mời ta vào phòng khách nói chuyện. Cám ơn phòng sách

của bố đã giúp ta có chút kiến thức về văn hóa, văn học Pháp, nên hôm đó ta đã chinh phục được hai đại gia. Chó ngáp phải ruồi. Sau một giờ nói chuyện, lại biết thêm ta từng là cựu quân nhân, ông khách đề nghị ta làm việc cho ông với tư cách đại diện thương mại của ông tại Mỹ, lương bổng cao.

                        Đời ta lên hương từ đó; hai chục năm làm việc với hai ông, ta học hỏi nhiều kinh nghiệm  làm ăn trong xứ Mỹ, tự mình mở văn phòng địa ốc giao dịch cấp liên bang. Ta đã mua căn nhà ba tầng gần biển làm nơi tiếp khách bốn phương. Nhớ xưa kia trong quân trường Thủ Đức, ta đã nói với thím bếp, cháu biếu thím lượng vàng này, vì cháu sẽ kiếm gấp trăm lần.

                                                                        *

                                                            *                      *

                        Năm Canh Thìn 2000, kỷ niệm sáu mươi năm sống sót trên đời, ông nhận được hai điều vui.

                        Một tuần trước giao thừa, ông nhận một cú phone từ Pháp. Vừa nghe giọng, ông đã reo lên : “Ô, có phải là Vầng Trăng Nhỏ không?”. Làm sao ông quên được giọng của nàng? Từ 1964 đến nay đã ba mươi sáu năm rồi, nàng đã năm mươi sáu tuổi, ông không dám tỏ ra vồn-vã quá, e rằng có chồng nàng bên cạnh. Nhưng giọng nàng vẫn hồn nhiên tưởng như còn độ thanh xuân : “Đúng là anh rồi, mừng quá, mùng một Têt Canh Thìn em sẽ qua thăm anh”.

Lạ thật, đời ông cứ như trong cơn mơ, bao nhiêu lần như từ mặt trăng rớt xuống. Ba mươi sáu năm trước, nàng bất ngờ đến quân trường thăm ta vào mùng một Tết; năm nay nàng lại đến Mỹ mùng một Tết. Ông bồi hồi nhớ cái đêm trong công viên khách sạn; lần này thì sao đây? Nàng sẽ đến một mình hay với chồng con nàng? Dù sao, biết tin nàng, còn hơn là “biệt vô âm tín”.

                        Thà là nàng bất ngờ đến, còn hơn hẹn trước khiến ông mất ngủ cả tuần. Đêm giao thừa, ông tham dự một buổi “countdown” với một tổ chức cộng đồng người Việt thật là cảm động.

Nguòi Việt mình khôn quá, một năm đón giao thừa đến hai lần, tây lịch và âm lịch. Nhạc giao thừa vừa bằng tiếng Mỹ vừa bằng tiếng Việt, đúng là Mỹ Việt đề huề.

                        Đồng ca đón giao thừa vừa dứt, điện thoại của ông reo, giọng Tiểu Nguyệt vang lên : “Chúc mừng anh năm mới, em vừa ra khỏi phi trường, đang lấy taxi về khách sạn, mười giờ sáng mai sẽ gặp anh tại văn phòng địa ốc”.

                        Đó là việc hai mươi bốn năm trước, ông nhớ lại, nàng vẫn còn thanh tân không lập gia đình, sinh sống bằng nghề dạy học, săn sóc mẹ lúc tỉnh lúc mê. Nàng kể, mẹ hay gọi anh là thằng bé, có lúc nói như mê sảng : “Khi nào con gặp thằng bé, nói mẹ có lỗi với nó, với mẹ nó”.

Hỏi về anh lớn, nàng nói :  “Em chán cái ông gàn dở đó, cái gì cũng Tây là nhất,

sợ và ghét cộng sản nhưng lại làm dáng thiên tả tiến bộ, chê Việt Nam chẳng có tác phẩm nào có tầm vóc thế giới, được mỗi cái truyện Kiều mà cứ khoe,đọc chỉ thấy tên Tàu có thấy gì Việt đâu “.

Em cãi lại : “ Thế em đố anh dịch ra tiếng Pháp sao cho hay, cho hợp với ý tác giả : Sè-sè nấm đất bên đường, dàu-dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh’. Tàu làm gì có chữ sè-sè, dàu-dàu”.

Ông dè-dặt nói : “Em đẹp, sang, trí thức vậy, thiếu gì chàng ao ước, sao không lập gia đình?” . Thoáng một giây, ông thấy mắt nàng nhìn ông như hờn giận, nhưng nàng cười dòn :

Nhớ anh hoài làm sao lấy chồng?”.

Khi nàng về lại Paris, ông nghĩ hai đứa không thành vợ chồng lại là một cái hay; trong lòng ông luôn kính ngưỡng nàng như một thiên nữ trong trắng mà không dám làm ô uế. Cứ yêu nhau như vậy là hạnh phúc rồi; buộc vào hôn nhân, có khi hạnh phúc vỡ tan.

                        Nửa năm sau, lại một sự cố bât ngờ xảy đến. Một người khách khỏang bốn mươi, ăn mặc chải-chuốt đến nói với cô thư ký văn phòng xin gặp riêng ông chủ. Ông mời vào phòng riêng. Anh ta nói : “Xin lỗi ông giám đốc, xin đường đột hỏi ông có phải xưa kia ông đã từng ở Hà Nội, số nhà như vầy, rồi ở Sài Gòn số nhà như vầy”.   Ông kinh ngạc nhìn người khách, thầm nghĩ hay tay này là công an trong nước ra điều tra lý lịch ông, vi ông từng là quân nhân chế độ cũ trốn học tập cải tạo.

                        Ông đang phân vân chưa biết trả lời thế nào, thì người khách chắp tay vội vã nói   “ Xin lỗi đã làm ông nghi ngại, em là con của bà Trần thị N.. từng làm cô sen trong nhà ông bà phán ở Hà Nội từ 1939 đến 1954; mẹ em gởi em qua đây để tìm  gặp anh lớn của em tên là Trần văn T.  Công ty địa ốc của anh nổi tiếng nên mẹ em mới biết”.

                        -Thế ra bà N. đã lấy chồng sau 1954

                        -Dạ đúng thế, năm 1956 lấy một trung úy, đến 1960 sinh ra em, năm 1975 ông lên đến chức đại tá ngành công binh; ông giao dịch với nhiều công ty địa ốc nước ngoài, nhờ vậy mới tìm ra anh. Xin anh đừng nghi ngại, việc này không dính dáng gì đến công an.Em tên Thanh

hiện đang làm trong ngành xuất bản phát hành sách.

Ông nhẩm tính trong đầu, nói : “ Vậy là bà năm nay đã gần tám chục rồi”

                        -Dạ, chính xác là bảy mươi tám ạ

                        Ông mừng là mẹ còn sống sau chiến tranh, bây giờ lại có danh phận trong xã hội mới, ở vào tầng lớp thống trị rồi, quả là một cuộc đổi đời.

                        –Mẹ nói nếu gặp anh con thì mời anh về gặp mẹ vì bà già rồi không biêt chết lúc nào.

Ông nghĩ làm sao ta về được, nguy hiểm đến thân mạng, lý lịch của ta đã vào hồ sơ đen, làm trong ngành tâm lý chiến, lại trốn đi nước ngoài. Ta đã quen nếp sống tự do, không dại gì tự chui vào rọ.  Vả lại xưa kia ta đã ở trong tầng lớp dưới, bây giờ ta về cũng lại bị xem như tầng lóp nhân dân bị trị thôi.

                       Ông lắc đầu nói : “Anh thương nhớ mẹ, nhưng anh không thể về được, nhờ chú nói lại anh mừng là mẹ bây giờ đã hết đau khổ”.

                                                                        *

                                                            *                      *

                           Hai tách cà phê đậm làm ông thức đến bốn giờ sáng, nhưng không thấy buồn ngủ. Ông muốn nhẩm lại lời Tiểu Nguyệt chúc Tết vừa qua. Ông mong ước trong những năm cuối đời ông được hưởng một hạnh phúc lớn, được sống bên nàng.

                           Cái tam giác bi kịch của gia đình ông đã tan biến rồi, sau khi ba nhân vật lần lượt qua đời;  mẹ ông 82 tuổi, bố ông 85 tuổi, bà chủ 95 tuổi. Bà chủ thọ nhất, nhưng theo lời kể của Tiểu Nguyệt thì bà qua những năm cuối đời thật vật-vã đau đớn vì bệnh tật, nửa sống nửa chết

lúc tỉnh lúc mê; khi bà hấp hối, mê sảng nói thều -thào : “Tiểu Nguyệt, khi nào gặp thằng bé nói mẹ có lỗi với nó, với mẹ nó”. Ông mơ hồ thấy cái tam giác bi kịch trong gia đình ông là một phiên bản thu nhỏ của cả một xã hội lớn.

Sau khi mẹ chết, Tiểu Nguyệt về hưu,  năng viết thư cho ông; mỗi lá thư của nàng là một bảo vật đối với ông; ông cho mỗi cái vào một trang album; gần mười năm có đến ba cuốn.

                         Trong lá thư tháng trước, nàng báo đang sắp xếp chuyện bán nhà để qua Mỹ đoàn tụ với ông; nàng viết “chúng mình đã chờ nhau  quá lâu”.

                        Ông nhớ lại lời nàng chúc giao thừa tây lịch vửa qua, nàng muốn kỷ niệm sáu mươi năm Giáp Thìn 1964-2024 tại Mỹ. Ông mong thời gian bay nhanh để cùng nàng đón giao thừa âm lịch.

                                                                                                Đào Ngọc Phong

                                                                                    California ngày 1 tháng 2 năm 2024–
Vous recevez ce message, car vous êtes abonné au groupe Google Groupes “HUONGXUAN2016”.
Pour vous désabonner de ce groupe et ne plus recevoir d’e-mails le concernant, envoyez un
Cette discussion peut être lue sur le Web à l’adresse https://groups.google.com/d/msgid/huongxuan2016/2107942145.328906.1707480591856%40mail.yahoo.com.

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

https://www.youtube.com/user/suonglam

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.