Sương Lam mời đọc Tâm Như Thế Nào Nhìn Ra Thế Nấy và xem Youtube hồng chín nhà SL

Thưa quý anh chị,

Nhà Phật thường nói “Nhất thiết do Tâm tạo” nhưng  cái Tâm có vẻ như mơ hồ, không thể sờ nắm được trong thực tế như sờ cái bàn, cái ghế.  Cái Tâm có thể thấy được qua hành vi, lời nói và tính khí của con người.  Khi một nguời cứu giúp một người khác trong cơn bão lụt, nghèo khổ v..v… chúng ta nói người này có tâm từ thiện.  Khi một người giết chết, mắng chưởi một người khác v..v… chúng ta nói người này có tâm độc ác.

Khi ra vườn ngắm người thân hái trái hồng chín trên cây đem về chưng cúng trên bàn thờ  Phật và trên bàn thờ cha mẹ đã qua đời  trong mùa hồng năm nay, người viết thấy trong lòng vui vẻ. Có phải là người viết đã có cái tâm an vui trong lúc đó?  Rồi từ đấy, người viết lại “xúc cảnh sinh tình” viết bài tâm tình này để chia xẻ với bạn bè.

Xin quý thân hữu hãy vui đón nhận cái tâm an vui này và cảm thông với người viết nhé.  Xin đa tạ.  Smile!

Sương Lam

 TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Photo

Đây là bài số ba trăm bốn mươi hai (342) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Vợ chồng người viết có trồng một vài cây Asian Pear và vài cây hồng dòn, hồng mềm để ăn quả  nên cũng thấy vui mắt một tí khi ra vườn sau xem hoa ngắm trái.  Smile!

Mùa lê và hồng chín người viết thường hái “cây nhà lá vườn” vào chưng cúng trên bàn thờ Phật, bàn thờ ba má và chia xẻ với nguời thân trong gia đình, hàng xóm và bạn bè ăn lấy thảo.  Thấy mọi người vui khi có quà vườn nhà của minh, người viết cũng thấy vui theo. Có qua có lại, từ đó tôi  cũng nhận được quà của hàng xóm, của bạn bè, khi thì  trái su, quả mận, khi thì quả cà, hột gà, bánh trái v..v… do hàng xóm và bạn bè biếu lại.  Kể cũng vui!  Smile!

Bây giờ người viết đâu có cần gì hơn ngoài những tình cảm thân mến này vì nhìn xung quanh, tôi thấy rằng dù mình không giàu có gì hơn ai, nhưng nhìn xuống mình vẫn hơn nhiều người lắm rồi.  Đó là hồng phúc mà Phật Trời đã ban cho và ba má hai bên, thân nhân đã khuất phù hộ cho  gia đình mình và khi mình thấy đủ thì là đủ rồi. “Thiểu dục tri túc” vẫn tốt hơn.

Vợ chồng chúng tôi bây giờ sống rất an phận với những gì mình đang có trong tầm tay.  Phu quân tôi thì cắt cỏ làm vườn xem như là tập thể dục hằng ngày, hằng tuần. Người viết thì thích sưu tầm tài liệu hay, hình ảnh đẹp của gia đình, trên internet để viết bài hằng tuần cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của tôi trên Oregon Thời Báo, đăng bài trên trang nhà, trang Plus Google của người viết, trên các diễn đàn văn nghệ người viết đang sinh hoạt, làm youtube gửi đến thân nhân và bạn bè xem cho vui, đi sinh hoạt cộng đồng lai rai cho vui.

Người viết không có tài khoản trên Facebook vì không thích “lướt mạng” nhiều  và  cũng vì “lắm đa mang sẽ nhiều phiền nảo” mà lị!  Phần khác, chu toàn những việc kể trên cho tốt cũng đã mệt rồi vì tôi còn phải lo cơm nước cho ông xã, cho cháu nội, nếu không, sẽ bị “càm ràm, cự nự” bây giờ.  Smile!

Người viết vẫn thường nghĩ, bây giờ mình không làm  được chuyện “quốc gia đại sự” gì thì mình làm những chuyện nho nhỏ vui mình, vui người, bớt đi những phiền não trong lòng, không làm hại ai là được rồi.

Bây giờ, mùa hồng chín đến rồi với những trái chín hườm hườm trên cây.  Người viết xin mời quý bạn xem youtube do tôi vừa mới thực hiện khi người thân của người viết đến hái hồng qua youtube dưới đây:

Photo

Cây hồng dòn tháng 10-2016 vườn nhà Sương Lam 3:39

Khi ra vườn sau xem hoa ngắm trái, ngừời viết thấy lòng mình thanh thản vô cùng. Hình như mọi nỗi ưu phiền đều tan biến khi tôi ngắm nụ hoa xinh hay trái lê, trái hồng chín trên cây. Cỏ cây cũng có linh hồn, bạn ạ!  Hình như khi có tôi ngắm hoa trái, hoa nở tươi đẹp hơn, trái có vẻ thơm ngọt hơn vì hoa trái kia biết có người đang chú ý đến mình nên cũng tươi vui lên như người đang ngắm chúng?  Tôi thầm thì với hoa và hình như hoa cũng thì thầm với tôi. Tâm tôi động hay tâm hoa động?  Cũng như khi gió làm lá cây reo xào xạc, có người sẽ hỏi có phải vì gió động nên mới làm nên tiếng lá reo hay là tại tâm mình động nên mới nghe được tiếng reo của gió?  Chuyện này chắc  người viết phải đi tìm  các vị thiền sư giải thích mới được chứ người phàm mắt thịt như người viết chỉ biết rằng vì có gió nên lá mới lay động va chạm nhẹ vào nhau tạo  tiếng reo nên người ta mới nghe tiếng lá tre xào xạc, bạn nhỉ?  Smile!

Photo
Một Cõi  Thiền Nhàn vườn sau nhà Sương Lam

Nhân nói về cái Tâm, người viết chợt nhớ đến một câu chuyện Thiền hay hay dưới đây, xin mời quý bạn cùng đọc với người viết nhé.

TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của
giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn
đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và
phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu,
cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu
cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.
Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả
ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:

– Ngài thấy tôi thế nào?

Phật Ấn đáp:

– Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!

Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi.

Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:

– Ông thấy ta ra sao?

Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:

– Giống một đống phân bò!

Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng
rất sung sướng, về nhà hớn hở nói với Tô tiểu muội:

– Này muội muội, hồi nào tới giờ anh bị Ấn lão cho đo ván mãi, đấu
không lại ông ta. Không biết hôm nay Hòa thượng trở cờ hay học sĩ này
gặp may mà Ấn lão không còn lời để nói, không có lý để trình đấy.

Nói rồi bèn thuật lại chuyện luận chiến vừa qua. Tô tiểu muội thiên tư
hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền
nói:

– Xì, anh thua đậm rồi!

Đông Pha tức quá mắng :

– Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?

Tô tiểu muội nói:

– Này ca ca, tôi xin hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?

Đông Pha nói:

– Đương nhiên là Phật quý rồi!

Tô tiểu muội nói:

– Phật là Ấn lão thấy, còn phân bò là anh thấy, thế có phải là anh bị
đánh úp không? Ấn lão đắc thắng hoàn toàn, còn gì để nói nữa!

Đông Pha nghe tiểu muội nói thế, như bong bóng xì hơi, biết rằng bị
rơi vào tròng của Phật Ấn, thua một keo nặng.

BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

Trong tâm thức của con người chứa đựng rất nhiều hạt giống. Có những hạt giống dễ thương nhưng cũng có rất nhiều hạt giống không dễ thương; có những hạt giống làm Phật nhưng cũng có rất nhiều hạt giống làm
chúng sanh. Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì
mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết. Ngược lại, nếu mình biết nuôi
dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống
thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương,
nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật. Cho nên, “tâm thế nào thì nhìn ra thế ấy”, “Thương người thương cả lối đi, ghét người ghét cả tông chi họ hàng”. Đó, cũng cái tâm ấy, khi có
tình thương thì ngay cả lối đi mình cũng thấy đẹp, thấy thương, nói
chi nhìn thấy người ta cười! Vậy mà khi không thương nữa, lúc đã ghét rồi, thì đâu chỉ người ấy đáng ghét, cả bà con của người ta cũng trở
thành người xấu.

Vì vậy, người học Phật phải biết nuôi dưỡng, làm lớn mạnh tình thương và sự hiểu biết trong tâm mình. Khi tâm mình có năng lượng từ bi và
trí tuệ, nó sẽ làm tươi mát đời sống của tự thân và đem đến cho mọi
người xung quanh niềm an lạc, hạnh phúc. Khi ấy nhìn đâu mình cũng có thể thấy hoa, dù khi hoa đang là rác.

Học Phật, luận Thiền không phải để tranh cao thấp, hơn thua, mà để
chuyển hóa nội tâm. Khi tiếp xúc với mọi người, nguyện tiếp xúc và
khơi dậy những hạt giống thương yêu, hiểu biết, từ bi hỷ xả. Đó là
mình đang nuôi dưỡng nhau, để xây dựng một cuộc sống an lành, hạnh phúc. Nhìn vào cái xấu của nhau, thì chẳng có ích lợi gì, mà còn thêm mệt. Rõ ràng khi mình phê bình ai, giận hờn ai, sẽ thấy mệt vô cùng.
Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu mình biết nhận thức theo chiều hướng tích cực, mọi người sẽ dễ thương hơn nếu mình biết khơi dậy và nuôi dưỡng hạt giống thương yêu, hiểu biết. “Tâm tịnh là cõi Phật”, đó là bíquyết để xây dựng Tịnh độ.

(Sưu tầm)

(Nguồn: Sư cô Huệ Hương chùa Bửu Hưng chuyển gửi qua email. Xin cám ơn sư cô Huệ Hương)

Xin mời quý thân hữu cùng ngắm mùa hồng chín  vườn nhà người viết các năm trước cho vui nhé qua youtube dưới đây với tiếng đàn piano tuyệt vời của chị Minh Ngọc.  Cám ơn chị Minh Ngọc. Smile!

Hồng Chín Mùa Thu Portland

Suong Lam Portland

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửMCTN 342-ORTB 750-10516)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Photo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s