Sương Lam mời đọc và xem Youtube Một Thuở Học Trò

Thưa quý anh chị,

Chúng ta ai cũng có một thời tuổi thư sinh đáng yêu đáng quý để mà thương tiếc ngậm ngùi mỗi khi nhìn các bé thơ đi học. Rồi đây chúng cũng sẽ giống như ta, hết học lớp tiểu học, trung học, đại học v..v.. tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.  Dòng đời vẫn trôi chảy, tình trần thì vẫn bao la nhưng cuộc đời thì vẫn quá ngắn, bạn bè ngày một xa dần.

Nhân mùa tưụ trường, người viết nhìn bé thơ đi học, xúc cảnh sinh tình nhớ lại những ngày đi học ở trường nữ trung học Gia Long ngày cũ nơi quê mẹ Việt Nam và nơi các trường học xứ Mỹ. Người viết lục soạn hình ảnh cũ để viết tâm tình và thực hiện youtube  Một Thuở Học Trò này để chia xẻ tâm tình với bạn bè thân mến. Hy vọng một duyên may nào đó, các bạn cũ ngày xưa đọc và xem được  tâm tình này thì vui quá.

Mong nhận được sự cảm thông của quý bạn cùng một tâm tư như Sương Lam.

Chúc an vui và hạnh phúc

Sương Lam

Một Thuở Học Trò

Photo

 

Đây là bài thứ ba trăm ba mươi tám (338) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

Hằng năm sau ngày Lễ Lao Động Tháng Chín ở xứ Mỹ là ngày học trò trở lại trường sau 3 tháng nghỉ hè.  Ba tháng hè trôi nhanh quá! Mới nghỉ hè hồi tháng Sáu thì lại tựu tường vào tháng Chín.  Nghỉ hè ở nhà chơi chưa đã!  Nhiều cô cậu học trò than thở và người viết cũng thế khi trở lại đời học trò nơi xứ Mỹ 35 năm về trước.  Smile!

Rời bỏ quê hương ra đi với hai bàn tay trắng, vợ chồng chúng tôi bắt đầu xây dựng lại đời sống mới với con số không to tướng vì tất cả những gì chúng tôi có được đã để lại ở Việt Nam. Cái sinh mạng “kiếp thuyền nhân” của chúng tôi, sau bao nhiêu ngày nổi trôi trên sóng biển, đến được bến bờ tự do này một cách an toàn, quả là “hồng phúc tề thiên” rồi thì nhầm nhò gì cái chuyện trở lại học đường học thêm một ngôn ngữ mới, học thêm một nghề nghiệp mới để mà sinh sống tự do, thoải mái nơi quê hương thứ hai này.

Thế là hai người “tuổi huờm huờm” (theo cách nói của BS Đỗ Hồng Ngọc) là vợ chồng chúng tôi, lúc đó trên dưới 30 tuổi và một người “tuổi con nít” là cậu công tử nhà chúng tôi, lúc đó mới 8 tuổi, phải học tập viết, tập đọc tiếng Mỹ nơi trường học và làm bài tập ở nhà. Mạnh cha, mạnh mẹ, mạnh con, ai lo chuyện nấy, ráng “cố công mài sắt” để hy vọng “có ngày nên kim”.  Hy vọng vẫn vươn lên! Smile!

Phu quân của người viết là gia trưởng trụ cột gia đình nên vừa đi học ban ngày vừa đi làm “janitor” ban đêm để kiếm thêm tiền trả tiền nhà, tiền bill đủ thứ  phụ vào  tiền “basic grant” và tiền “ work study” ít ỏi.  Người viết và cậu bé “tí hon đang lúc tuổi còn non” 8 tuổi kia thỉnh thoảng đi theo phụ giúp chàng.  Người viết “sợ ma muốn chết” vì ban đêm thanh vắng, một mình trong cái sở bưu điện rộng lớn thênh thang, người viết vừa đổ các thùng rác vừa run vì  cảm tưởng có ai đang đứng đằng sau cánh cửa đang giương mắt nhìn tôi.  Thế là sau mấy ngày theo  “chàng đâu thiếp đó” cùng nhau làm janitor, người viết lặn luôn ở nhà để được “peace of mind” một tí cho rồi.

Đi học ở cái tuổi hườm hưòm này không phải là chuyện dể dàng vì tôi có đủ thứ chuyện phải chăm lo:  lo cơm nước cho gia đình, lo lắng cho cha mẹ già còn ở lại Việt Nam, lo sợ con trẻ kết bạn với bạn xấu, lo học hành không đủ điểm sẽ bị mất Basic Grant, lo không đủ tiền thanh toán tiền nhà, tiền bill   v…v… Mệt quá!

Cũng may nhờ trời thương nên vợ chồng chúng tôi đã vượt qua những trở ngại này.

Phu quân người viết thì vừa đi học vừa đi làm cũng luợm được văn bằng lận lưng để đi kiếm job. Chàng đi làm cho đến ngày đủ tuổi về hưu thì nghỉ ở nhà làm vườn cắt cỏ sân trước vườn sau nhà chúng tôi xem như là tập thể dục cũng tốt thôi. Người viết thì ham vui, ham học nên cũng “dấn bưóc thăng trầm” hết “đại học trường làng” Portland Community College, rồi đến  “đại học trường tỉnh”  Portland State University, xong rồi đi làm ở sở học chánh  Portland cho vui với đám học trò con nít đủ 20 năm thì “cáo lão về hưu”.  Người viết nghỉ hưu ở nhà làm “bà mẹ quê” nấu cơm hầu chồng, hầu cháu nội và làm những gì mình thích mà không hại ai là được rồi, phải không Bạn?

Cậu công tử nhà chúng tôi thì cũng tốt nghiệp kỹ sư đại học Oregon State University năm 1993.

Như thế là đủ rồi, chúng tôi không mong ưóc gì hơn là có đầy đủ sức khỏe và tinh thần tráng kiện để làm được những việc thiện lành nho nhỏ là tốt rồi!

Thôi thì ngưi viết bắt chước nhà thơ Nguyễn Công Trứ ngâm nga:

“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Cũng vui thay!

Nhà ở chúng tôi không to lớn rộng rãi, không trưng bày đồ đạc sang trọng mà chỉ là một ngôi nhà nho nhỏ với “hoa vàng trước ngõ, khóm trúc bên hiên” đúng theo mộng ước của người viết thời con gái lắm mộng mơ, mãi cho đến bây giờ tôi có thể thực hiện được nơi xứ người rồi.  Đúng là Ý Trời! Ý Trời!

Xin cảm tạ Phật Trời đã gia hộ và cha mẹ đã phù hộ cho chúng con.

Photo

Khi ngồi viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn hằng tuần cho Oregon Thời Báo để góp vui với quý vị cao niên và độc giả ở Portland, Oregon, người viết nghĩ rằng hình như đời sống của chúng ta đều gắn liền với những con số.

Khi mới sinh ra đời, nhiều người hỏi đứa bé mới sinh nặng bao nhiêu ký lô theo kiểu Việt Nam hoặc nặng bao nhiêu pounds theo kiểu Mỹ.

Rồi đứa bé biết lật, biết trườn, biết bò, biết nói, biết đi, biết chạy tương hợp với các số tuổi nào đó.

Rồi đứa bé phải đi học lớp mẫu giáo 1 năm, lớp tiểu học 5 năm, lớp trung học 7 năm, lớp đại học 4  năm hay nhiều năm hơn nữa tuỳ ngành nghề chọn lựa.

Bây giờ đứa bé đã trở thành người vị thành niên.  Cha mẹ phải lo dựng vợ gả chồng cho các cô cậu chứ lị.  Gia đình lúc đầu chỉ có “hai đứa chúng mình thôi nhé” nhưng dần dần đưọc gia tăng nhân số với những  các cô cậu bé con ra đời.  Bây gìờ mỗi gia đình chỉ mong sinh 2 con mà thôi chứ không dám sinh đủ “chục có đầu 10 hay 12” như gia đình các thế hệ truớc với quan niệm “trời sinh trời dưỡng” vì bây giờ lo cho tụi nhỏ ăn học tới nơi tới chốn cũng mệt “ná thở” rồi!

Rồi thời gian qua, các cô cậu bé con ngày xưa trở thành các vị trung niên trên 40 tuổi và trở thành quý cụ cao niên trên 65 tuổi.  Bây gìờ đã tới lúc bạn có thể trở thành ông bà nôi, ngoại đưa đón cháu đi học rồi như nhà thơ Trần Mộng Tú tâm sự dưới đây

Đưa Cháu Ngày Khai Trường

Bà cúi xuống hôn thằng bé lên năm

Nói với cháu ngày đầu tiên đi học

Ngoan nhé con đôi mắt xanh trong vắt

Bà động lòng nhớ mắt mẹ con xưa

Mấy chục năm trời sáng nắng chiều mưa

Bà đếm đời mình qua những cổng trường trước mặt

Những sáng đầu thu mùi cỏ thơm mặt đất

Nhìn mẹ con Bà nhớ quãng đời mình

Sách vở tuổi đời theo gió cuốn qua nhanh

Những thành phố những con đường mất dấu

 

Khi thả rơi tiếng cười khi nhặt lên tiếng khóc

Những dòng sông thầm lặng xẻ chia

Những ngọn núi cong mình còn đứng nơi kia

Đã làm chứng ngày đầu tiên Bà đến tựa

 

Ngày nào đó lớn lên con sẽ hiểu những người xa xứ

Cuộc đời buồn vui dẫu có kết thúc thế nào

Mỗi khi kỷ niệm chạy về lòng vẫn hư hao

Như vết thương xưa bỗng một hôm ửng đỏ

 

Đưa cháu đến trường lòng Bà như trẻ lại

Bà đứng đây như thấy suốt con đường

Những con đường yêu dấu ở quê hương

Những ngôi trường những mùa thu những ngày nhập học

Bà đứng đây gió về trong tóc

Giơ tay gầy vuốt xuống vốc thời gian

 

Ngoan nhé con yêu bạn trọng thầy

Ép cho chặt tuổi mình trong sách học

Trường học trường đời thênh thang trước mặt

Bàn chân son con bước giữa bình minh.

 

(Nguồn: Thơ Trần Mộng Tú -Tháng 8/30/2016

Cám ơn Hoạ sĩ Tống Phước Cường chuyển chia xẻ)

Photo

Vợ chồng người viết cũng đã từng đến trường Pre-school đón Mya đi học về trong 2 năm trời khi Mya học Pre-school. Người viết cũng đã đi làm thiện nguyện trong lớp Mẫu Giáo của Mya ở trường Montclair, Beaverton và đón cháu đi học về ở trạm xe bus trong 3 năm trời nên rất cảm thông tình thưong và tâm ý của  thi sĩ Trần Mộng Tú qua bài thơ nói trên.

Mỗi lần đi làm thiện nguyện trong lớp mẫu giáo của cô cháu nội Mya tại trường tiểu học Montclair, tôi thấy lòng vui như mở hội vì được ngắm nhìn những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười hồn nhiên của những cô cậu học trò tí hon này. Tôi thấy mình như sống lại tuổi ngây thơ ngày cũ khi cùng cười, cùng đùa vui với các em bé này.

Nếu bạn có điều gì phiền muộn, bực mình khi giao tiếp với “người lớn” trong gia đình  hay ngoài xã hội, xin bạn hãy thử ghé qua một  trường tiểu học gần  nhà bạn nhất, rồi hãy lặng nhìn những  học sinh đang chơi đùa trong sân trường hay lúc tan trường về, bạn sẽ thấy những phiền muộn đó tan biến theo tiếng cười vui vẻ, theo những bước chân nhảy nhót của các cô cậu bé tí hon này.

Rất giản dị, rất tầm thường nhưng sự hồn nhiên, vô tư của trẻ con sẽ đem đến cho bạn những nụ cười, những giây phút an bình đấy bạn ạ!  Nếu bạn không tin người viết nói có đúng không thì xin làm thử một lần rồi sẽ biết. Vui lắm bạn ạ!

Trẻ thơ rất ngây thơ, hồn nhiên, nhân hậu qua câu chuyện dưới đây:

Tấm lòng trẻ thơ.

Một bà mẹ đơn thân vừa chuyển nhà, bà phát giác hàng xóm là một gia đình nghèo với bà góa và hai con. Một hôm bị cúp điện, bà đành thắp nến cho sáng. Lúc sau, có tiếng người gõ cửa, bà mở cửa ra…thì chính là con của hàng xóm. Đứa bé nói: “Kính chào Dì, Dì có thêm cây nến nào không?” Bà ta thầm nghĩ: “Gia đình này nghèo đến nỗi cả nến cũng không có ? Tốt nhất không cho,vì cứ cho như thế họ sẽ ỷ lại không chịu mua”.
Bà liền trả lời : “Không có!”. Đúng lúc bà ta đang đóng cửa, đứa bé cười và nói: “Con biết là nhà dì không nhiều nến..”. Nói xong, nó lấy trong túi 2 cây nến và thưa: “Mẹ con sợ dì sống một mình thiếu nến..và sai con đem  tặng dì 2 cây vì cúp điện lâu lắm”… Bà ta vừa tự trách vừa cảm động rơi nước mắt ôm chặt đứa bé!

theo Blogtamsu

(Nguồn: email bạn gửi)

Một năm học mới lại bắt đầu, học sinh lại được học thêm những điều hay đẹp để mở mang kiến thức, để trở thành người hữu dụng cho chính bản thân mình, cho gia dinh, cho xã hội. cho quê hương đất nưóc.

 

Là Phật tử chúng ta phải luôn ghi nhớ lời dạy của chư Phật đã dạy như sau:

 

“Tránh các đìều ác

Làm các điều lành

Thanh Tịnh tâm ý

Lời chư Phật dạy”

 

Mời quý thân hữu thưởng thức Youtube Một Thuở Học Trò do người viét mới vừa thực hiện dưới đâyYoutube Một Thuở Học Trò

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 338-ORTB 746-9716)

New photo by Suong Lam Tran

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

4 thoughts on “Sương Lam mời đọc và xem Youtube Một Thuở Học Trò

  1. Chị Sương Lam đi vượt biên mà sao còn giữ được những tấm ảnh thời đi học đầy đủ như vậy? Quý quá!
    Cám ơn chị đã post lên làm em cũng chạnh lòng nhớ lại tuổi học trò của em. Rất thích!
    Thân mến.
    TK

    **** Tố Kim ơi,
    Chị SL có được mấy tấm hình quý giá tuổi học trò GL là nhờ Ba của chị cất giữ dùm cho chị. Mười năm sau ngày sang Mỹ, chị SL về thăm ba má, ba chị lục soạn hình cũ và tìm được những hình đẹp này trao lại cho SL, cả hình đám cưới năm 1966 của anh chị nữa. Anh Minh đã thực hiện được một DVD và chị đã làm Youtube để giới thiệu hình ảnh đám cưới của thập niên 60 ra sao? Cám ơn Ba.
    Cũng hay hay em nhỉ?
    Cám ơn em đã vào xem Youtube này
    Chị SL

    Thì ra là vậy! Em tưởng chị vượt biên mà đem theo được cả kỷ niệm của mình nữa chớ. Youtube đám cưới của anh chị, em nhớ đã có xem qua, hôm nay tìm muốn xem lại không được. Hình chị hồi thiếu nữ thiệt là xinh xắn dễ thương! Chắc có nhiều cây si trước cổng trường.
    TK

    **** Cám ơn Tố Kim
    Hồi còn là nữ sinh, chị SL cũng có nhiều cây si lắm chứ bộ vì cái miệng móm ưa cười. Đi làm cũng thấy mấy ông bạn cùng sở đi tới đi lui giả vờ đi tìm hồ sơ để gặp bà chánh sở đấy. Smile! Nhưng thời oanh liệt đã qua rồi, em ạ tuy bây giờ cũng có kẻ khen chị là tài hoa, xinh đẹp. Đàn ông mà “chỉ khác nhau cái mặt chứ người nào cũng giống nhau” vẫn thích tán gái mà lị (trừ ông xã của chị) nhưng mà ổng ghen làm chị phát mệt Smile!
    Đây là link youtube đám cưới của chị có comment của em nưã đấy. Em xem lại cho vui cuối tuần nhé.
    Youtube Đám Hỏi Đám Cưới Minh và Sương Lam
    Suong Lam Portland

    Chúc vui khỏe .
    Chị SL

  2. Bai viet that hay nho ve mot thuo ko quen .
    youtube dep va day ky niem chi SL oi!
    HThuy cana

    **** Cám ơn Hồng Thủy lúc nào cũng vào xem các Youtube của chị SL và để lại những lời feebback dễ thương.
    Nhạc của anh Nguyễn Tuấn lúc nào cũng nhẹ nhàng và tiếng hát Lâm Dung lúc nào cũng ngọt ngào, phải không em?

  3. Bài viết của chị SL hay lắm , hình chị hồi bé và bay giờ gương mặt , nụ cưoi vẫn còn nguyên hihihi …..
    Thân chúc anh chị luôn vui khỏe , mg

    Cám ơn Minh Giang lúc nào cũng ẳm hộ chị SL. Chị ăn tiền nhờ nụ cười miệng móm trời cho này đó MG. Smile!
    Chúc vui và hạnh phúc nha MG. SL

  4. SL ơi,

    Đọc bài viết và xem youtube của SL mình cảm động và nhớ quá đi. Những tấm hình chụp chung cả lớp ở GL cũng y chang những tấm hình của tụi này bên TV. Chắc cũng do ông Duy Hi chụp hả? Mới ngày nào tíu tít bên nhau trong sân trường mà nay đã hơn nửa thế kỷ. Thời gian!!

    Thanks,
    ĐD
    Bài viết của chị SL-Smile lúc nào cũng nhẹ nhàng
    Chia sẻ, cám ơn chị nhiều

    PTMH.
    Người già ai cũng nhớ dĩ vãng. Đọc truyện của SL , nhớ thuở học trò quá . Anh cũng viết 1 truyện về học trò, rồi chuyện về già… mời các em xem.
    Anh Gà

    40 năm cuộc tình:

    ***** Thưa quý anh chị,
    Cám ơn quý bạn trong Cô Gái Việt, Đại Học Văn Khoa, Hương Xuân, Nhóm Bà Bà, Nhóm Thiền Nhàn, ban bè QGHC, quý thân hữu và độc giả ORTB đã đọc và xem Youtube Một Thuở Học Trò và cảm thông với ý tình của Sương Lam.
    Kỷ niệm tuổi học trò lúc nào cũng đáng yêu đáng quý, phải không thưa quý anh chị? Smile!
    Kính chúc an vui và hạnh phúc.
    Sương Lam
    Sương Lam

    Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com
    http://www.youtube.com/user/suonglam
    https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts
    https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s