Con Cháu Thời A Còng @

Thưa quý anh chị,

 Cuộc đời là một dòng biến dịch không ngừng. Con người sống trong cõi nhân gian này có nhiều quan điểm khác nhau về cuộc sống tùy  theo thời đại, không gian, xã hội  chúng ta đang sống. Có những đìều được giáo huấn ngày xưa nay đã trở thành “Old Fashion” rồi như quan niệm về “tam tòng tứ đức dành cho phụ nữ, chuyện hiếu để với mẹ cha v..v.. Con cháu thời a còng @ sẽ ngẩn ngơ không hiểu gì nếu được nghe ông bà kể chuyện  “nhị thập tứ hiếu ngày xưa. Cũng đành thôi!

 Xin mời quý anh chị lắng nghe người viết tâm tình về Con Cháu Thời A Còng @.  Hy vọng sẽ được cảm thông vì chúng ta đa số thuộc lứa tuổi 60, 70, 80,  ít nhiều gì cũng đã có những va chạm về tình cảm với con cháu chúng ta trong đời sống văn minh hiện tại. Chúng ta phải hiểu và cảm thông con cháu và cũng mong cầu con cháu hiểu và cảm thông   chúng ta.  Thiện thay!  Smile!

 Sương Lam  

 

  Con Cháu Thời A Còng @
Photo: Con Cháu thời a còng @

 Đây là bài thứ ba trăm ba mươi hai (332) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 Với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, hình như đa số chúng ta đều biết sử dụng máy điện toán  (máy computer) và  biết trao đổi tin tức, hình ảnh qua điện thư (email).  Vì thế có thể nói thời nay là “thời đại a còng” có dấu hiệu là @) và con cháu thời nay được gọi là con cháu thời a còng cho hợp “thời trang điện toán”.  Smile!

 Con cháu thời a còng có gì khác biệt với con cháu thời xưa?  Dĩ nhiên có nhiều sự khác biệt lắm mà những bậc cha mẹ ở lứa tuổi 60,70, 80  hiện tại thường lắc đầu than thở là đạo lý đã suy đồi khi họ đọc những tin tức ở Việt Nam và tin tức ở Mỹ .

 Ở Việt Nam không thiếu gì tin tức con cái giết cha mẹ vì bị la rầy hay vì muốn cướp lấy tiền bạc, tài sản.  Ở Mỹ thì con cái thường không lời thăm hỏi cha mẹ, mắng đưổi cha mẹ ra khỏi nhà hay bỏ quên không đi thăm viếng cha mẹ đang sống cô đơn ở viện dưỡng lão.  Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng hoàn cảnh nào cũng đáng thương cả.

 Hãy nghe nhà văn Huy Phương tâm tình qua bài viết Con Cháu Thời Nay của ông qua trích đoạn dưới đây:

 “…. Bản năng của muôn loài là thương yêu và bảo vệ con. Con gà mẹ dùng đôi cánh che chở cho bầy gà con trước sự hung hiểm của diều hâu. Con chim bay xa tha mồi về mớm cho con non nớt yếu đuối bên bờ tổ. Hung dữ như cọp beo cũng không có loài nào ăn thịt con. Nhưng muôn loài cũng không có cái cảnh nào có đàn con đi kiếm thức ăn cho những người sinh nở ra chúng lúc họ về già, không còn khả năng săn nhặt, nằm chờ chết trong hang ổ. Nhà văn Lâm Ngữ Đường cho rằng, “Người nào cũng yêu con, nhưng người có văn hóa mới biết thương yêu cha mẹ!”

Ở Mỹ, trong giờ hành chánh mà một đứa con lang thang ngoài đường, thì cảnh sát lập tức kết tội cha mẹ của chúng, nhưng một cụ già bị bỏ ngoài đường thì người ta tìm đến sở xã hội, liệu có ai truy tìm và lên án những đứa con.
Photo: Vợ chồng già nắm tay đi bên nhau. Hạnh phúc là đấy. Smile!
SL


Chúng ta phải chờ vài ba thế hệ nữa may ra, chứ hiện nay, các bậc cha mẹ người Việt ở Mỹ, tâm lý vẫn chưa sẵn sàng, còn cảm thấy tổn thương và đau khổ, than trách khi bị con cái đẩy ra khỏi nhà. Những vị cao niên Mỹ không ai than phiền vì con cái không quan tâm hay “bỏ rơi” mình. Đối với họ, con trên 18 tuổi đã ra khỏi gia đình, vì muốn cho con tự lập, có khi muốn con đi học xa, thăm hỏi, quan tâm là điều tốt, nhưng cha mẹ không bao giờ kỳ vọng nơi con cái khi mình về già, trông đợi sự giúp đỡ của con. Cha mẹ và con cái từ đây hết còn bổn phận với nhau. Do đó, họ chuẩn bị để dành tiền, đầu tư, mua bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm “sức khỏe lâu dài,” chuẩn bị “hậu sự” cho mình.

Như vậy các bậc cha mẹ này không còn cảm thấy đau khổ vì những lý do về con cái.

Trái lại người Việt hay Á Đông luôn cho rằng trong trăm nết thì chữ hiếu đứng đầu (Bách hạnh hiếu vi tiên). Theo Phật Giáo thì “tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật.” Khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc thì đem lòng ai oán, nhất là vào buổi giao thời, vẫn thường so sánh lối sống của gia đình ngày xưa, với lối sống “Mỹ hóa” bây giờ của con cái, và cũng vì chính sự đổi thay quá nhanh chóng của con cái, sinh ra ở Mỹ, hay chịu lối sống Mỹ quá sớm, hoặc là dùng chữ gia đình “vô phước” như cách than phiền của nhiều vị.

Quí vị đã có dịp lui tới chuyện trò với các vị cao niên người Việt trong các nhà dưỡng lão, đã thường biết đến nỗi buồn của họ, không phải vì tiền, vì danh mà vì một nỗi cô đơn, chỉ vì con cái không ngó ngàng đến họ. Khi tôi muốn kể nỗi lòng của một vị cao niên buồn bã, cô đơn trong một nhà dưỡng lão, trên trang báo, thì ông cụ chấp tay vái tôi, “Thôi xin ông, con tôi mà biết tôi kể lể với ông thì chúng hành tôi đến chết mất!”

– Một gia đình, khi người cha qua đời, những đứa con thấy mẹ thui thủi một mình, khuyên mẹ bán ngôi nhà rồi về ở với chúng nó. Như một trái bóng, bà bị đưa qua đưa lại giữa những đứa con, và chỗ ở cuối cùng của bà bây giờ là nhà dưỡng lão!

– Một bà cụ khi bị đưa vào bệnh viện, rồi nhà hưu dưỡng, vì lo xa, bà làm thủ tục trao cho cô con gái duy nhất, ngôi mobile home của bà, nhưng chỉ ít lâu sau, cô này bán ngôi nhà lấy tiền bỏ túi. Khi khỏe mạnh được trở về nhà, bà phải đi “share” phòng cho đến lúc qua đời….

 (Nguồn:  Trích bài viết Con Cháu Thời Nay của Huy Phương)

 Theo cách giáo dục xưa thì gia đình nào có con cháu sống chung và phụng dưỡng cha mẹ thì được xem là gia đình hạnh phúc, ăn ở có đức. Nhưng người Âu Mỹ thì họ lại không nghĩ như vậy bởi lẽ ngay từ khi còn trẻ, họ đã được học tính tự lập – và điều này đã tác động rất lớn đến thế hệ người Việt thứ 2, thứ 3 – là những người sang Mỹ từ khi còn bé, hoặc sinh ra trên đất Mỹ. Họ hầu như ít nói tiếng Việt mà chỉ dùng tiếng Mỹ – ngay cả khi ở nhà.

Phần lớn họ chịu ảnh hưởng nặng của lối sống Mỹ: 18 tuổi là ra ở riêng, cha mẹ già thì đưa vào viện dưỡng lão. Sự thành công về mặt học vấn, tài chính đã khiến họ chẳng còn quan tâm nhiều đến quá khứ của cha ông. Nếu như ở Việt Nam, con cái thường ngồi im nghe cha mẹ giáo huấn – dù ngồi một cách miễn cưỡng. Còn ở Mỹ thì con cháu thường không chú ý đến những lời giáo huấn, khuyên bảo của ông bà, cha mẹ. Nhiều khi họ còn lý sự cãi cọ, cự nự nữa là khác vì giáo dục của Âu Mỹ tôn trọng sự tự do cá nhân, học sinh, sinh viên được quyền tỏ bày ý kiến ý ong của chúng. Những bậc trưởng thượng, ông bà, cha mẹ già Việt Nam thường bị những cú sốc tinh thần, tình cảm, nếu không chuẩn bị tinh thần chịu đựng trước những thay đổi này. 

 Quý vị cao niên sang đến xứ người thường cảm thấy cô đơn, cảm thấy bị bỏ rơi vì con cái đi làm cả ngày.  Quý cụ gặp những xung đột gia đình về văn hoá, nếp sống, con cháu không vâng lời,  không được quý trọng như ngày xưa, cảm  thấy mình vô giá trị, tuyệt vọng v..v… nên dễ bị trầm cảm lắm đấy.

 Người bị trầm cảm có thể có những triệu chứng sau: khóc buồn vô cớ, thấy tuyệt vọng, thiếu năng lực, hết hứng thú với những hoạt động đã từng ham thích, cảm thấy tội lỗi, thay đổi thói quen ngủ, ăn mất ngon hay ăn nhiều hơn, nghĩ nhiều đến việc tự sát v..v…

 Bạn phải làm gì để trị bịnh trầm cảm?

 Bác sĩ thuyết trình viên khuyên bạn nên:

 –  Dùng thưốc để trị bịnh, giúp ngủ ngon, giúp bớt đau, cân bằng những kích thích tố mất mát trong cơ thể.

–  Đến gặp các chuyên viên tâm lý để tỏ bày tâm sự cho vơi những đau khổ, uất ức, buồn chán chất chứa trong lòng.

 Con cháu thời a còng có những suy nghĩ, quan niệm sống của chúng thì cha mẹ, ông bà thời a còng cũng cần có những quan điểm sống như thế nào để không bị trầm cảm, khổ sở về tinh thần tình cảm nữa.
Photo

Mời bạn đọc tài liệu dưới đây và suy ngẫm xem có thể áp dụng được không nhé.  Smile!

 Thương con là làm bạn chứ không phải làm nô lệ cho con

 

Khi qua tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và bạn cũng không thể mang theo những gì bạn đã có, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến việc kiếm tiền và dành dụm. Bởi thế, bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích, cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến việc nhận lại.

 

Đừng nghĩ mình phải chắt bóp để sau này còn có tài sản mà chia cho các con các cháu. Nếu con cháu là những động vật ký sinh, là những kẻ nóng lòng chờ đợi bạn nhắm mắt hơn ai hết, bạn lại càng không cần phải lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra cho chúng, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào. Bởi một khi đã trở về với cát bụi, ta sẽ chẳng còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa.

 

Thời gian mà bạn sống vui vẻ trên đời hay để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó rồi cũng đến hồi phải chấm dứt. Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng chắc chắn sẽ tìm được con đường của mình trong cuộc đời. Chớ làm nô lệ cho con cái bạn. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương và giúp đỡ khi cần thiết, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng, đừng cố thêm.

 Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghỉ hưu sớm nhất khi bạn có thể và bằng lòng với những gì bạn kiếm được. Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái. Đa phần, chúng đều yêu quý bố mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng muốn quan tâm nhiều hơn. Cũng có những đứa con bất hiếu, chúng có thể tranh giành của cải ngay cả khi bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để đoạt chiếm riêng mình. Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.

 Vì thế, sau tuổi 50-60, bạn không cần phí sức, đừng vì để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Tiền của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết. Khi nào thì chúng ta được ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? 100 triệu hay 10 tỷ? Từ hàng nghìn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một ổ bánh mì mỗi ngày. Từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho mình: một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp. Với chừng ấy thời gian còn lại trên đời, chỉ cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác… thế là bạn đã sống ổn rồi. Chỉ cần tâm hồn vui vẻ, hạnh phúc là được.

 Gia đình nào cũng có vấn đề, bất luận là ở chế độxã hội nào. Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính. Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà bạn hãy đi chơi nhiều hơn, đến cả những nơi ăn chơi mà bạn chưa có dịp đi lúc còn trẻ. Nếu có điều kiện, nhất thiết bạn phải đi du lịch nước ngoài.

 

Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn. Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho bạn mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật. Hãy tạo cho mình một tinh thần cân bằng, và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc. Với chừng ấy thời gian sống khỏe mạnh và vui vẻ, bạn hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi cứ y thế mà thực hiện. Và dù đã lớn tuổi, bạn cũng nên đề ra những mục tiêu nhỏ cho mình, chứ đừng để ngày trôi qua ngày, bạn sẽ mất hết cảm hứng sống.

 

Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật… Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt, hãy di chuyển, ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất, và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào. Sức khỏe là điều quan trọng nhất nếu bạn vẫn còn muốn mình sống có ích.

 Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn. Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)
Photo: Tôi yêu "người tình mặt vuông" của tui quá chời! Smile!

 

 Xin mời bạn cùng uống với người viết một Tách Cà Phê Thi Vị do người viết pha cho bạn để thấy cuộc đời còn một chút gì dễ thương, thi vị nhé. Smile!

 Tách Cà Phê Thi Vị

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 332-ORTB 740-722716)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

https://plus.google.com/+SuongLamTran/posts

https://plus.google.com/u/0/b/110248368222500211952/+SuongLamPortland/posts

3 thoughts on “Con Cháu Thời A Còng @

  1. Thưa chị Sương Lam,
    Chị đã đưa ra những cách đối sử với cha mẹ của các con cháu, tôi xin góp hình ảnh của người già cần được nhìn ngó đến như thế nào, để bổ túc :

    NGƯỜI MẸ GIÀ
    Cụ già, rồi sẽ về đâuRăng long, đầu bạc, canh thâu đơn mìnhTiền tài, chẳng có một chinh Mắt mờ chân chậm, rập rình tháng năm
    Cụ già, ai sẽ viếng thămĐôi tay gầy guộc, đã hằng chút chăm Trông nom, săn sóc âm thầmĐàn con, cháu bé muôn lần, xưa kia
    Cụ già, phần thưởng ai chia Một đời bia tạc mẹ hiền, vợ ngoanNay đang run rẩy, nhúm nhănĐợi chờ ơn Phật, về thăm Niết Bàn

    Trần Trọng Thiện

    Date: Thu, 28 Jul 2016 03:57:41 +0000
    To: tieuhihi1@hotmail.com

    • Sương Lam rất tin vào Duyên Nghiệp.
      Cha mẹ già được sống vui vẻ sum vầy với con cháu trong gia đình hay khộng là do phúc phận của mỗi người khác nhau.
      Chỉ cần biét rằng chúng ta đã làm hết sức, hết lòng với con cháu là được rồi, phần còn lại thì tùy theo duyên nghiệp của mỗi người.
      Cám ơn anh Thiện lúc nào cũng đóng góp những lời hay ý đẹp trong các bài viết của SL.
      Sương Lam

      • Minh Giang
        Chị SL thân mến , chị thật có nhiều tư tưởng phong phú mỗi tuần đều thực hiện một bài viết sưu tập công phu, giúp đồng hương có thì giờ đọc , thưởng thức Phut giây trong tuổi Vàng ,thân chúc anh chị nhiều sức khỏe đem lại smiles cho mọi người , mg

        Sent from my iPad
        Cám ơn Minh Giang nhé. Đấy là niềm vui hiện tại của SL vì ít ra mình đã không phải ngồi buồn cho tuổi không còn trẻ của mình. Smile!
        Chúc an vui nha MG
        SL
        Hue Tran
        Xin cám ơn chị Sương Lam… Phước Đạo rất tâm đắc bài ” Con cháu thời A Còng ” của chị …
        Ở chỗ PD , PD thấy ngưỡi Mỹ lớn tuổi thường dùng thời gian nhàn rỗi của mình làm việc thiện nguyện trong bệnh viện , thư viện, nhà thờ, tiệm bán đồ cũ của các Hội Từ thiện…v.v…nhờ thế lúc nào họ cũng vui vẽ, lạc quan ….Tiếc thay, người lớn tuổi VN mình, đa phần không biết lái xe , sống phụ thuộc vào con cháu , như đi nhà thờ , đi chùa , đi chợ , khám bệnh ….đều phải nhờ con cháu ….
        PD bâygìờ U80 rồi, chấp nhận, nếu mình không đủ khả năng tự lo cho mình được , sẽ vào nhà dưỡng lão để khỏi phải làm phiền đến con cháu …Chúng cũng bận rộn công ăn việc làm, việc gia đình của chúng …..trừ khi mình vô phước có những đứa con, quá ư vô cảm , quá tệ bạc (không dám nói là bất hiếu ….) , còn thì mình cũng nên thông cảm cho con cháu , không nên trách cứ , đòi hỏi con cháu quá nhiều làm chi …Theo thuyết nhà Phật , tất cả điều do Nghiệp … Có những người già được phước báu , con cháu vây quanh, chăm sóc , cung phụng đầy đủ….Có người sống cô-độc, lẻ loi , ốm đau không ai thăm nom , hỏi han …trường hợp nầy , nếu mình nghĩ đến cái Nghiệp mình phải trả trong kiếp nầy , chắc mình sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, bớt buồn tủi hơn phải không thưa chị ?
        Vài hàng thô thiển xin được chia sẻ cùng chị .
        Kính chúc chị và quý quyến luôn được mạnh khỏe , an vui, thành công.

        Phước Đạo
        Sent from my iPad
        Chị Phước Đạo thân mến
        Chị vẫn khỏe chứ?
        SL hoàn toàn đồng ý với chị tình cảm con cái đối với cha mẹ cũng là duyên nghiệp cũng như mọi sự việc khác trong đời. Cứ nghĩ như chị thì mình sẽ bớt đau buồn chị nhỉ?
        Kính chúc an vui chị nhé.
        SL
        Cám ơn anh Thanh Trương đã đọc và đã chuyển tiếp đến bạn bè của anh.
        Kính chúc an vui.
        Sương Lam
        Hihi, cám ơn chị SL…KC có nhân được bài này chị gời và đọc, thấy đúng y chang với đời thường @ bây giờ.
        KC
        Cám ơn anh Minh Lương. SL đồng ý với anh tất cả là do duyên nghiệp. Những Youtube của anh rất có ý nghĩa và hữu ích lắm .
        Kính chúc an vui
        Sương Lam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s