Niềm Vui Của Cô Giáo Về Hưu

Thưa quý anh chị,

Nước Mỹ đã thực sự vào hè.  Học trò và thầy cô giáo đã thực sự nghỉ hè, hưởng thụ nắng ấm mùa hè.

Có nhưng thầy cô giáo nghỉ hưu luôn khi niên học chấm dứt cho tiên việc sổ sách.  Smile!

Nhiều thân hữu hỏi người viết: “Làm cô giáo có gì vui và nghỉ hưu ở nhà làm gì, có bận rộn nữa không?”

Xin được tâm tình với các thân hữu cõi thật và cõi ảo Niềm Vui Của Cô Giáo Về Hưu để các bạn vừa mới về hưu cũng vui như Sương Lam nhe.

Chúc an bình và hạnh phúc.

Sương Lam

Niềm Vui Của Cô Giáo Về Hưu

(Hình: Sương Lam và cô học trò tí hon Khánh Linh Lớp  Mẫu Giáo năm 1994)

Đây là bài thứ hai trăm tám mươi (280) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo

Trong mấy ngày qua Portland đã thực sự vào hè với những ngày nóng trên 90 độ. Thôi thì đã có những người ăn mặc rất đơn giản quần đùi áo tắm đi tới đi lui trong các siêu thị khoe chân khoe đùi thật là rất mát mắt.  Đối với ngưòi bản xứ thì việc này đều “OK Salem” vì đó là “chuyện nhỏ” trong mùa hè. Nhưng nếu anh chị Việt Nam nào mà mặc “bộ pyjama kín mít tay chân” đi chợ Mỹ thì người bản xứ lại cho đấy là một chuyện kỳ lạ, kém văn hoá ngay vì đối với họ bộ pyjama” này chỉ có thể mặc trong nhà hay ở phòng ngủ mà thôi.  Nhớ nhé!

Người viết còn nhớ cách đây mấy chục năm khi tôi còn làm việc ở một trường tiểu học công lập Portland, tôi đã thấy có một vị phụ huynh học sinh Việt Nam mặc bộ pyjama  đến đón con đi học về.  Có lẻ ông phụ huynh này mới đến xứ Mỹ và chưa hiểu những nét khác nhau về văn hoá trong cách ăn mặc giữa Mỹ Và Việt Nam khi ra đường chăng?

Úi chào!  Biết nói làm sao đây để ông cha hiền lành này biết rõ sự việc tế nhị này. Nguời viết đã phải vận dụng “mười phần công lực” nhẹ nhàng giải thích sự khác nhau giữa hai nền văn hóa Mỹ Việt với “nội tướng” của ông ấy để bà về nhà nói lại cho ông chồng là không nên mặc áo pyjama đến trường học đón con về nữa.  Quả nhiên, những ngày sau đó, tôi không thấy chiếc áo pyjama xuất hiện ở sân trường tiểu học này nữa. Cám ơn bà xã của ông cha hiền lành giản dị thật thà này.  Smile!

Cũng chính vì sự không hiểu luật lệ và văn hoá nơi chốn mà mình đến định cư  mà tôi nhiều lần  phải “uốn lưỡi bảy lần” để giải thích cho các phụ huynh học sinh rõ để họ hiểu rõ luật lệ xứ người.

Có lẻ quí bạn cũng đã biết con nít ở xứ Mỹ là “Number One”, kế đến là chó mèo, hoa cảnh, quí bà và chót hết mới là quí vị “anh hùng mày râu” (Xin lổi quí ông nhé, tôi không dám “phạm thượng” đến quí ông đâu, tôi chỉ “nghe sao viết vậy” mà thôi, xin quí ông “đại xá” cho tôi nhé. Cám ơn quí ông).

Con nít xứ Mỹ thì dễ thương lắm vì lanh lợi, mập tròn, trắng trẻo, nhưng … (lại chữ Nhưng xuất hiện, mèn ơi!), các bạn cần phải “kính nhi viễn chi” vì nếu các bạn “thương yêu” chúng theo kiểu Việt Nam ôm hun chúng, vỗ đầu vỗ đít chúng tùm lum, thì Bạn sẽ bị “rắc rối” với luật lệ “sexual abuse” ngay đấy.

Khi các “đấng học trò” này làm một màn “Tarzan nổi giận” la hét um sùm khi không hài lòng chuyện gì hay khi nghịch ngợm quá sức, Bạn cũng không được quyền “uýnh” các vị nhi đồng đó nhé, vì như vậy là Bạn đã phạm vào luật lệ “physical abuse” rồi và Bạn sẽ được mấy ông cảnh sát đến “hỏi thăm sức khoẻ” của Bạn đấy!  Nếu đứa trẻ phạm lổi, Bạn chỉ được quyền “đôi lời tâm sự” giải thích lỗi phải cho chúng hiểu để chúng “tự sửa sai” chứ Bạn không được áp dụng chiến lược “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi ” như kiểu Việt Nam đâu nhé!

Bởi thế, khi trong lớp học có nhiều học sinh quá nghịch ngợm, không nghe lời hướng dẫn của cô giáo, tôi chỉ đành “mở miệng cười duyên”, nhỏ nhẹ khuyên bảo chúng chứ không dám dùng thước kẻ khẻ tay chúng hay bắt quì gối như thầy cô giáo ngày xưa của tôi đã làm.  Bởi thế, học trò xứ Mỹ không biết sợ thầy cô giáo gì cả và thầy cô giáo cũng không dám rầy la học sinh nhiều vì khi mấy “Ông học trò” này “nổi giận” thì thầy cô giáo và các học sinh khác sẽ được dịp thưởng thức “viên đạn đồng đen” vào một ngày “không đẹp trời” nào đó vì ở xứ Mỹ này chuyện mua súng và tàng trử vũ khí thì lại dễ như “ăn cơm sườn” vậy.

Có nhiều phụ huynh cứ tà tà đánh con ở nhà khi con có 1ỗi và tà tà cạo gió cho con khi con bị bịnh, để lại nhiều vết bầm trên tay, trên cổ, trên vai các “cô cậu tí hon, đang lúc tuổi còn non” này.  Các thầy cô giáo người Mỹ thấy những dấu tích đó, lập tức  nhờ tôi mời phụ huynh học sinh đến trường để được giải thích rõ ràng và khuyến cáo phụ huynh không nên làm như thế nữa, nếu không, sẽ bị “rắc rối cuộc đờì”  ngay. Tôi lại phải một phen trình bày và giải thích sự khác biệt văn hóa ĐôngTây để cho cả nhà trường và phụ huynh cùng hiểu và cùng cảm thông với nhau.

Nhiều phụ huynh Việt nam không biết rằng cũng không thể để con cái dưới 12 tuổi ở nhà một mình vì không an toàn theo luật lệ của Mỹ. Thế mà vẫn có nhiều bà mẹ đi làm giao cho con cái, đứa lớn trông chừng đứa nhỏ hoặc là giao cho bà nội bà ngoại ở nhà trông cháu. Câu chuyện thương tâm đã xảy ra ở Texas mấy chục năm về trước khi bà ngoại khoá cửa nhốt hai cháu nhỏ ở nhà để đi mua đồ ở ngôi chợ gần đó. Ở nhà, hai cháu nhỏ chơi nghịch với que diêm làm cháy nhà nhưng không thể nào thoát ra ngoài được vì cửa bị khóa nên phải bị chết cháy trong biển lửa.  Thật là đau lòng và đáng thương vô cùng.

Người Mỹ thường mướn các người giữ trẻ (babysitter) trông chừng nhà cửa và các con nhỏ tuổi mỗi khi họ cần phải ra ngoài dự tiệc tùng ban đêm hay đi công chuyện ban ngày. Các nhân viên làm việc ở các nhà giữ trẻ phải học qua các lớp học cần thiết về vệ sinh, về ẩm thực, về an toàn  và phải có giấy phép hành nghề mới được.

Người viết đã có một thời gian làm việc ở các trường học công lập tại Portland, đã có ít nhiều kinh nghiệm làm việc với phụ huynh và học sinh nên xin được chia sẻ những đìều cần thiết về luật lệ của Mỹ cho những người mới hội nhập vào xã hội Mỹ.

Tôi là một cô giáo làm việc có lảnh lương của chính phủ, tôi cũng có tổ chức những sinh hoạt để giới thiệu và vinh danh Văn Hóa Việt Nam tại các trường học công lập nơi tôi làm việc vào dịp Tết, vào những ngày lễ quan trọng, nhưng sự hy sinh và tinh thần phục vụ công ích của tôi làm sao sánh được với những người mẹ, người cha, những thầy cô giáo, những người làm việc thiện nguyện tại các trường dạy Việt Ngữ cuối tuần hiện tại. Xin cám ơn quý vị đã có lòng gìn giữ ngôn ngữ và văn hóa hay đẹp Việt Nam.

Bây giờ tôi đã về hưu sau 20 năm hành nghề cô giáo và bây giờ được tự do tự mình làm chủ lấy mình, muốn thức khuya dậy trể gì cũng được. “Smile!”

Những cô cậu học trò bé tí ngày xưa của tôi bây giờ đã trưởng thành, có người đang còn học Đại Học, có người đã “tay bế tay bồng”, có người đã là bác sĩ,dược sĩ, kỹ sư, luật sư v..v…thành công trên đường sự nghiệp và cũng có người đã đi về lòng đất lạnh dù tuổi đời còn thơ dại. Mỗi lần tôi có dịp gặp lại phụ huynh hoặc học trò cũ ngày xưa của tôi, họ vẫn còn nhận ra tôi là cô giáo cũ ngày nào dù đã bao nhiêu năm không gặp. Họ đến chào hỏi tôi một cách thân mật, lễ phép như xưa làm tôi rất cảm động.

Học trò vừa mới bãi trưòng hai tuần trước, những người bạn cũ của tôi cũng đã có nhiều người bắt đầu về hưu năm nay. Tôi xin được chia sẻ niềm vui được về hưu của tôi với các người bạn mới gia nhập vào hàng ngũ “Dân hưu trí” như tôi qua bài thơ Cô Giáo Về Hưu dưới đây nhé:

Cô Giáo Về Hưu

Ồ thích quá! Hết phải còn dậy sớm

Hết vội vàng uống lẹ tách cà phê

Hết ngóng trông chờ mau đến giờ về

Hết cau mặt, nhướng mày và giận dữ

 

Hết theo dõi từng lời, từng nét chữ

Hết “Reading”, “Homework”, hết “Writing”

Hết nhân, chia, trừ, cộng, số toán hình

Hết những lúc “duty”, làm bổn phận

 

Hết thước kẻ, bảng đen và phấn trắng

Xếp lại trang sách vở, trả lại trường

Chỉ mang về ánh mắt với tình thương

Tuổi khờ dại, ngây thơ và hoa mộng

 

Tôi còn lại: những gì mình đang sống

Những sáng hồng, được dạo bước thảnh thơi

Ngắm hoa xinh, ngắm mây trắng lưng trời

Trưa hè vắng, nghe tiếng chim vui hót

 

Đã đến lúc thấm nhuần hương vị ngọt

Của câu kinh, tiếng kệ, mõ chuông chiều

Để sửa Tâm, lập Tánh tốt cho nhiều,

Trồng cội Phúc, gieo nhân Lành, mầm Thiện

 

Và tu tập mỗi ngày thêm tăng tiến

Giúp người vui, ta cũng được vui theo

Vì kiếp người như sợi chỉ mành treo:

Giữa Sanh, Tử!  Sát na trong khỏanh khắc

 

Tâm thanh thản, an vui, không trói chặt

Với lợi danh, không, sắc cõi trần gian

Lắng tĩnh tâm tìm đến Ánh Đạo Vàng

Thập thiện đạo hướng về bờ bến Giác

Sương Lam

Khi đi làm thiện nguyện trong lớp mẫu giáo của cô cháu nội Mya tại trường tiểu học Montclair trước đây, tôi thấy lòng vui như mở hội vì được ngắm nhìn những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười hồn nhiên của những cô cậu học trò tí hon này. Tôi thấy mình như sống lại tuổi ngây thơ ngày cũ khi cùng cười, cùng đùa vui với các em bé này.

Nếu bạn có điều gì phiền muộn, bực mình khi giao tiếp với “người lớn” trong gia đình hay ngoài xã hội, xin bạn hãy thử ghé qua một trường tiểu học gần nhà bạn nhất, rồi hãy lặng nhìn những  học sinh đang chơi đùa trong sân trường giờ chơi hay lúc tan trường về, bạn sẽ thấy những phiền muộn đó tan biến theo tiếng cười vui vẻ, theo những bước chân nhảy nhót của các cô cậu bé tí hon này.

Rất giản dị, rất tầm thường nhưng sự hồn nhiên, vô tư của trẻ con sẽ đem đến cho bạn những nụ cười, những giây phút an bình đấy bạn ạ!  Nếu bạn không tin người viết nói có đúng không thì xin làm thử một lần rồi sẽ biết. Vui lắm bạn ạ!

Mời quý bạn thưởng thức Youtube dưói đây để sống lại thời hoa mộng tuổi học trò ngày cũ.

Youtube Phượng hồng

https://www

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s