Portland Tháng Mười Trời Mưa

Chào quý anh chị,

Bây giờ là Mùa Thu và có những cơn mưa ở Portland. Người viết đã xem nhiều hình ảnh đẹp, đọc những bài thơ hay, nghe những bản nhạc nhẹ nhàng như lá thu rơi  trong mấy ngày nay trên các dìễn đàn, trong sách báo.

Là người có một chút máu nghệ sĩ chảy trong người, có một trái tim tình cảm còn biết rung động trước cảnh đẹp của thiên nhiên và nhân thế, người viết xin  được chia sẻ một chút tâm tình về những cơn mưa tháng Mười ở Portland, nơi mà người viết chọn làm quê hương thứ hai cuả tôi. Hy vọng rằng những cảm nghĩ này cũng là những cảm nghĩ của những ai cùng một nhip đập trái tim tình cảm như tôi.

Xin đa tạ những nguời bạn “đồng thinh tương ứng” của người viết.  Chúc an vui.

Sương Lam

Portland Tháng Mười Trời Mưa

Portland tháng Mười đã bắt đầu có những cơn mưa và gió lạnh vì đã vào Thu.    Mấy ngày qua ở Portland và các vùng phụ cận đã có nhiều nơi bị những cơn lốc làm đổ cây và bị mất điện nữa.  Cây hồng mềm nhà người viết cũng bị nghiêng ngã và rơi rụng một vài trái hồng. Loại hồng mềm này khi ra hoa thì rơi rụng hoa rất nhiều và khi bị rớt xuống thì bị hư thối nên phải vứt đi không ăn được nữa, khác hẵn với loại hồng dòn ít rụng hoa và không bị hư hại nhiều như hồng mềm.

Lúc trời mưa người viết cũng thích đứng bên cửa sổ ngắm mưa rơi bên ngoài.

Cảnh trời mưa thường buồn hơn là vui và cũng có vẻ lãng mạn tình tứ hơn.  Trong các phim tình cảm  Đại Hàn hay Đài Loan  thường có màn anh nắm tay em chạy đụt mưa dưới hè phố hay anh che dù cho em cùng em đi dưới mưa! Ôi chao! Thật tình tứ! Thật lãng mạn! Thật ấm áp quá! Phải không bạn?

Người viết lại xúc cảnh sinh tình nhớ đến  những cơn mưa Sàigon năm cũ.

Trời Tháng Mười, Portland mưa nhiều lắm

Mưa ban ngày, mưa luôn cả ban đêm

Nằm lắng nghe mưa đổ nước bên thềm

Lại chợt nhớ những cơn mưa ngày cũ

 

Tuổi mười tám, những mộng mơ ấp ủ

Tuổi học trò, tôi thích ngắm trời mưa

Bên người yêu, mưa rơi nhẹ cho vừa

Đủ ướt áo cho anh truyền hơi ấm

Bên hè phố đôi ta cùng lặng ngắm

Những giọt mưa rơi tí tách trên đường

Mưa lạnh buồn, mưa tạo mối yêu thương

Dưới dù nhỏ, đôi ta cùng chung bước

Rồi chinh chiến, nào ai mà biết trước

Những chia ly cách biệt, biệt trùng xa

Mưa xứ người càng gợi nhớ quê nhà

Nhớ bè bạn, nhớ mẹ cha, kỷ niệm

(Trích trong Tháng Mười Nghe Mưa Rơi – Thơ Sương Lam)

Nhưng mấy cụ ông cụ bà mới được con  cháu bảo lảnh sang Mỹ theo diện đoàn tụ hay sang Mỹ theo diện du lịch, ngồi trong nhà nhìn trời mưa sao thấy buồn, thấy nhớ nhà, nhớ mấy đứa cháu nội cháu ngoại  ở Việt Nam quá trời nên muốn về lại Viêt Nam ngay tức khắc.

Người viết ở Portland, Oregon hơn 30 năm rồi!   Cái tiểu bang gì mà một năm 365 ngày thì đã có gần hết 300 ngày mưa rồi, ông xã tôi nói thế.  Tuy nhiên, người viết đã quen rồi và lại còn yêu hơn nữa những ngày mưa lạnh ở Portland vì không khí trong lành, mát dịu hơn những nơi khác.  Đãc biệt nhất là lúc Thu sang với sương mờ giăng giăng khắp chốn, với lá vàng, lá đỏ khắp nơi như một bức tranh tuyệt đẹp, rất hợp với tâm hồn nghệ sĩ của tôi.

Bạn ở tiểu bang Cali hoa lệ rộn ràng đến thăm tôi, thấy Portland lắm mưa và “sương lam mờ đỉnh núi” buồn tênh cũng đã hỏi tôi  rằng: “Trời ơi, Portland buồn quá mà mi ở được hả?”. Người viết cũng tà tà trả lời rằng: “Vui hay buồn là do cái Tâm của mình mà thôi, bạn ạ!”.

Ở một nơi mà nhạc sĩ Từ Công Phụng đã gọi là “Xứ Thâm Trầm” này, người viết thấy rất an tĩnh, không bon chen náo nhiệt rộn ràng.  Vợ chồng  Từ Công Phụng cũng ở Portland như tôi và chúng tôi là bạn trong gia đình  QGHC dễ thương của tôi.

Portland có hoa hồng mùa Xuân, biển mát mùa Hạ,  lá vàng mùa Thu,  tuyết trắng mùa Đông, cảnh đẹp như một Dalat ngày xưa mà tôi hằng ao ước được ở khi còn ở Việt Nam, thì đối với tôi là “The Dream Comes True” rồi, tôi còn đòi hỏi gì nữa chứ?  Hơn nữa,  trần gian chỉ là  quán trọ, thì ở đâu cũng thế mà thôi!

Mời quý bạn đọc qua câu chuyện Thiền ngắn ngắn  dưới đây xem có đúng không nhé?

Quán trọ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.

Vì Thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.
– Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
– Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
– Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
– Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
– Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
– Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
– Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.
– Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ sao?

(Nguồn: Trích trong  Vườn Thiền Cottage)

Người viết cũng đã một đôi lần thơ thẩn tự bảo:

“Trăm năm trước ta từ đâu đến

Trăm năm sau ta sẽ về đâu

Cõi trần gian muôn sắc muôn màu

Ừ! Ghé tạm trăm năm sống thử”

(Thơ Sương Lam)

Quá khứ ta không biết, tương lai ta cũng chẳng biết gì hơn, chỉ có trong hiện tại ở trần gian có suớng, khổ, buồn, vui, có người đẹp mặc áo tím áo hồng, muôn sắc muôn màu đẹp quá thì ta hãy ghé tạm sống thử trăm năm cho biết nha bạn.

Con người thường đi tìm hạnh phúc ở những nơi khác mà không biết rằng nhiều khi hạnh phúc ở ngay bên cạnh chúng ta giống như con chim bị mù trong câu chuyện dưới đây đã lao đầu vào khung cửa kính để tìm một cảnh sắc xinh đẹp hơn.

Con chim bị mù

Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi ngày nào, cũng có một con chim tới đâm đầu vào cửa kính phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh đã có ý nghĩ: Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó? Sự lý giải không được thỏa mãn, lại nhiều ngày tiếp tục trôi qua.

Cho tới một hôm, anh quyết định bước ra khỏi cửa phòng mình, đứng về phía con chim, đối diện với tấm kính để nhìn vào căn phòng. Anh không thể tin nổi vào mắt mình. Trước mắt anh là một cảnh tượng quá đẹp đẽ. Một cây si lung linh xanh thẫm in hình trên tấm kính, như thể ở một nơi nào đó thật xa, trong một không gian rộng hơn, sâu hơn. Và anh biết, con chim nhỏ bé kia đã “chán” cây si quen thuộc mỗi ngày của mình khi nó bất ngờ phát hiện ra một “cây si” khác. Nó đã đâm đầu vào đó để mong tìm tới một nơi đẹp đẽ hơn, lung linh hơn…

Đôi khi, chúng ta không biết những gì chúng ta đang có mới là điều quan trọng, là hạnh phúc thực sự của chúng ta, mà chúng ta cứ đeo đuổi những chuyện mãi đâu đâu.

(Nguồn: Sưu tầm trên Internet)

Người viết thường tâm tình với bạn hữu, chúng ta cần sống vui trong hiện tại, đừng lo lắng quá nhiều về những gì vượt quá tầm tay vói của mình. Còn sức khỏe, còn bạn bè, có thời giờ rảnh rỗi, bạn cũng cần đến sinh hoạt với các vị cao niên khác trong Hội Người Việt Cao Niên Oregon hay trong Nhóm Sinh Hoạt Người Việt ở Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á để tìm  “niềm vui tuổi hạc” của mình qua các sinh hoạt vui nhộn, hữu ích và đầy tình thương yêu khi tham dự các buổi tập thể dục, trao đổi kinh nghiệm sống, du ngoạn ngoài trời v..v… Có thấy được những ánh mắt sáng ngời, những nụ cười vui vẻ của quý vị cao niên trong các sinh hoạt này, bạn sẽ thấy “đời vẫn còn đẹp sao!”

Vợ chồng người viết là những người đã tham gia vào các sinh hoạt này nên muốn được chia sẻ niềm vui này đến cùng các bạn để cùng vui với nhau vì người viết đã đọc ở đâu đấy câu thơ hay hay dưới đây:

“Dẫu có buồn trong thế giới này khó hiểu

Thế giới này vẫn đẹp

Hãy xóa đi nét dáng tình cờ

Anh sẽ thấy thế giới này rất đẹp”

Blok

Chúng ta cần có một thái độ lạc quan trong cuộc sống, quên đi những chuyện phiền não, vui đùa với bạn bè vì “thời gian như một con sông, nó không trở về nguồn” và nhất là, “Hoàng kim thì có nhiều trên thế giới, bạn bè già tóc bạc thì rất ít” như ngạn ngữ phương Đông đã nói. Về phương diện tâm linh, bạn cũng cần đọc kinh sách, tham dự những khoá tu học, các khóa học thiền để an tịnh thân tâm và phát triển lòng từ bi hỷ xả đối với mọi người. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Mời quý bạn thưởng thức Youtube Mùa Thu và Chim Hạc dưới dây để thêm một chút thiền vị  Mùa Thu.

https://www.youtube.com/watch?v=fi0L_pvhY9w&index=43&list=PL659852BA858DA575

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 249-ORTB 650-102914)
Sương Lam
Website: http://www.suonglamportland.wordpress.com
http://www.youtube.com/user/suonglam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s