Tuổi Không Còn Trẻ Nữa

Ngày cuối tuần
Kính chuyển đến quý Anh Chị
LỜI HAY Ý ĐẸP – CUỘC SỐNG

Thưởng thức nhạc phẩm Mùa Thu Không Trở Lại – PTC

Với tiếng kèn Saxophone Lê Tấn Quốc

Chúc quý Anh Chị và gia đình ngày cuối tuần tràn đầy niềm vui .
LỜI HAY Ý ĐẸP
CUỘC SỐNG – BP
https://www.youtube.com/watch?v=kOEVMxR7z_g&feature=em-uploademail

Kính chuyển

BP

Cám ơn Bùi Phương đã giới thiệu và chia sẻ với các thân hữu một youtube rất đẹp và có ý nghĩa về cuộc sống.

Tuổi Không Còn Trẻ Nữa

 

Thưa quý anh chị,
Chúng mình hình như thuộc vào lứa “tuổi không còn trẻ nữa” rồi nhỉ?

Mời quý anh chị cùng đọc tâm tình của SL sẽ vui sống lạc quan được lúc nào mừng lúc đó nhé. Smile!

Tuổi Không Còn Trẻ Nữa

 

 photo doivochongia.jpg

Người viết thường hay lên internet sưu tầm tài liệu để viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn do tôi phụ trách hằng tuần trên ORTB đem về đây chia sẻ với quý vị cao niên đọc cho vui cuối tuần.

Nghĩ mình “tuổi không còn trẻ nữa” nên tôi ưa lang thang tìm các tài liệu về tuổi già vì đa số các bạn  của tôi cũng “same same” như tôi nên chắc  họ cũng thích đọc những gì liên quan đến “tuổi hoàng hạc” này.  Xin được chia sẻ với quý bạn bài thơ vịnh về tuổi già của một cụ bà gốc Huế  đã can đảm nói lên những đặc điểm của tuổi già vui vui dưới đây:

Vịnh tuổi già

Rù rờ đổ vỡ thật là hư
Chẳng biết làm răng được nữa chừ.
Ăn uống vãi rơi làm họ bực
Vào ra đụng chạm thấy mình dư
Người quen gặp lại nhìn ngơ ngẩn
Để trước quên sau kiếm mệt đừ
Ai ngờ ngày nay ra thế ấy
Khi xưa lỗi lạc một tay cừ!

Như Không (1898-1988)
(Công Tôn Nữ Như Không)

Theo thiển ý, bài thơ này rất hay vì  đã nói đúng y chang những đặc điểm của những “người không còn trẻ nữa”.  Bạn đồng ý chứ?

Đặc biệt hơn nữa, bài thơ này cũng đã được Hoà Thượng Trí Thủủ hoạ vận dưới đây:

HỌA VẦN
Vịnh tuổi già

Của cụ bà Như Không

Tai điếc mắt mờ phận chịu hư
Lão lai tài tận biết răng chừ
Đôi giò thêm gậy lo còn thiếu
Nửa bát lưng cơm gắng vẫn dư
Nhìn trước trông sau thêm chán ngán
Suy đi nghĩ lại ruột đau dừ
Hoại không thành trụ đời kiên cố
Dấn bước như không mới thật cừ.

HT Trí Thủ.

(Nguồn: sưu tầm tren internet)

Người viết lại được một người bạn chuyển đến một tài liệu về Viện Dưỡng Lão thật cảm động, xin được chia sẻ cùng quý bạn.

Trong tài liệu này, tác giả Trịnh Gia Mỹ  kể lại câu chuyện một cô gái tên Ngọc,  ngày thứ tư hằng  tuần, thường tháp tùng các sư cô đến một vịện dưỡng lão để  thăm những người Việt Nam đang sống ở đó trong cô đơn và tuyệt vọng. Họ luôn chờ mong được con cái đến viếng thăm và đón về nhà xum họp với gia đinh trong dịp Tết, nhưng nào có được như ý nguyện.  Trong câu chuyện, tác giả chú ý đến một cụ ông tên Lũy và một cụ bà tên Nga.  Cuộc sống hai người hoàn toàn đối lập nhau. Cụ Lũy chịu đựng còn cụ Nga thì thỏa mãn.  Nhìn cụ Lũy không ai có thể ngờ rằng ngày xưa cụ là một viên chức đầy oai quyền, nhưng bây giờ là một ông cụ ốm yếu, tiều tụy, nói năng ngọng nghịu, không chịu ăn uống. Nhưng đôi mắt lại sáng rực lên, người có thêm nghị lực mỗi khi được cô Ngoc dỗ dành là con cháu sẽ vui và sẽ đến thăm, nếu cụ chịu khó ăn uống.

Khác hẵn với cụ Lũy là bà Nga  rất sinh động và trẻ hơn cụ Lũy. Bác Nga lúc nào cũng tươm tất, sach sẽ và thích nói đến những đứa con gái của bác.  Bác thường khoe hai người con gái của bác thường gọi điện thoại thăm hỏi hoặc thay phiên nhau đến săn sóc bác.  Bác Nga luôn hãnh diện về những người con, về tài năng của những đứa con của Bác. Nhưng có một lần, bác Nga rất buồn vì hôm ấy là sinh nhật của Bác nhưng chẳng thấy đứa con, đứa cháu nào đến thăm bác cả.  Cô Ngọc phải thốt lên lời chúc mừng sinh nhật cho bác Nga vui và đôi mắt Bác sáng lên một niềm hạnh phúc.  Cô Ngọc thấy tim mình thắt lại khi liên tưởng đến rồi đây bác Nga  sẽ còn bao nhiêu lần nữa ngồi trong chiếc xe lăn đề nhìn ngày sinh nhật của Bác đến trong sự cô đơn và tuyệt vọng.

Đến ngày Tết, cô Ngọc cũng theo các sư cô vào thăm. Cụ Lũy ăn mặc chỉnh tề va đang chờ đợi con cái đón về nhà ăn Tết, nhưng không biết Bác có được về nhà hay không?

Hôm nay cũng là ngày bác Nga bị stroke và ra đi trong sự cô đơn và đã có phút giây sống thật của mình khi bác thều thảo nói lên câu “Con cho mẹ ở nhà.. đừng bỏ mẹ ở đây nữa ..Mẹ sợ.”  Bác Nga đã sống trong ảo tưởng là các con đã thương yêu Mẹ, đã thăm hỏi và săn sóc Mẹ nhưng thực tế, con cháu bác đã bỏ bê bác sống trong sự cô đơn,và  bác phải chết âm thầm trong niềm hy vọng là được con cái đón về nhà đoàn tụ với con cháu.

( Nguồn: Email bạn gửi)

Qua câu chuyện này, tôi nghĩ là các cụ cao niên đang buồn lắm và đang nghĩ số phận của mình rồi đây sẽ ra sao?

Ngày xưa, đạo đức Á Đông đặt  nặng vấn đề con cái phải hiếu thuận với cha mẹ và  phải có bổn phận nuôi dưỡng mẹ cha khi già lão. Tình cảm gia đình rất là gắn bó, ông bà, cha mẹ, con cháu sống quây quần, vui vẻ bên nhau.

Ngày nay, đờì sống văn minh vật chất và nếp sống tự do cá nhân đã khiến cho tình cảm gia đình xa cách, mạnh ai nấy sống theo sở thích và tự do riêng của mình. Con cái không muốn sống gần gũi cha mẹ và cha mẹ cũng không muốn làm phiền đến con cháu nên chọn lựa cuối cùng là nhiều cha mẹ già phải sống trong viên dưỡng lão như câu chuyện nói trên.

Qua những câu chuyện kể trên, thật là hữu phúc cho các cha mẹ được con cái săn sóc, dưỡng nuôi trong nhà khi già yếu và cũng thật đáng khen cho những người con hiếu thuận kính yêu  phụng dưỡng cha mẹ lúc ốm đau.

Bây giờ ở xứ Mỹ này, nếu  Bạn kể chuyện Nhị Thập Tứ Hiếu ngày xưa cho các con trẻ ngày nay nghe chắc chắn các bạn trẻ hấp thụ văn hoá Mỹ này sẽ lấy làm ngạc nhiên lắm. Họ sẽ cho đấy là chuyện cổ tích  và đã  “xưa quá đi Diễm” rồi!  Ngay cả việc hôn nhân do cha mẹ nhờ mối mai, xem tuổi  hợp hay không, ngày nay cũng đã bị giới trẻ chê là “old fashion” rồi, huống chi là việc hiếu thuận nuôi dưỡng cha mẹ già yếu ở nhà.

Mỗi thời mỗi khác, mỗi trường hợp mỗi cách giải quyết khác nhau, tùy theo hoàn cảnh gia đình, quan niệm sống và ý thức trách nhiệm của mỗi người, phải không bạn?

Riêng thiển ý của người viết thì số phần của con người, tốt hay xấu, hạnh phúc hay đau khổ  đều là do duyên nghiệp mà ra.

Thi hào Nguyễn Du đã chẳng phải thốt:

“Đã mang lấy nghiệp vào thân

Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài!”

Thôi thì chúng ta cũng nên bắt chước người xưa chấp nhận những nghiệp duyên mà chúng ta đã tạo như Cụ Nguyễn Du đã viết:

“Ngẫm hay muôn sự tại trời
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần , phải phong trần
Cho thanh cao, mới được phần thanh cao”

 Riêng cá nhân người viết đang bước vào “tuổi không còn trẻ nữa” nên chấp nhận những duyên nghiệp phúc lành của do mình đã tạo ra từ nhiều đời nhiều kiếp và xin sám hối những tội lỗi đã tạo ra do sự vô minh của mình gây ra. Tôi cũng đang cố gắng học tập làm việc lành, tránh việc ác, sống vui sống khỏe như lời khuyên của các bậc thức giả như sau:
“Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày. Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày…

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng”

hoặc là:

“Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình “Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư”, biết đủ thì lúc nào cũng vui “tri túc thường lạc”.

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui”.

 (Nguồn: Hiểu Đời- Tâm sự tuổi già – Tác giả Chu Dung Cơ)

Phải có tinh thần lạc quan như thế thì dù có sống ở viện dưỡng lão hay ở nhà bạn cũng sẽ thấy vui sống trong cõi trần này. Bạn đồng ý chứ?

Xin mời xem Youtube dưới đây cho vui cuối tuần nhé.  Smile!

Tuyệt Vời!

 Hơn 30 triệu người đã xem video nầy.

MỜI XEM…..http://www.youtube.com/watch?v=a4Fv98jttYA&feature=youtu.be

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh và tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN228-ORTB628-52314)

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

http://www.youtube.com/user/suonglam

Advertisements

One thought on “Tuổi Không Còn Trẻ Nữa

  1. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s