Đọc sách Cũng Vui Lắm

 photo sach1.jpg

 

Thưa quý anh chị,

Kính mời quý anh chị đọc thử xem đọc sách có vui không nhé.  Smile!

Sương Lam

Đọc sách Cũng Vui Lắm

Nói đến chuyện đọc sách thì không phải ai cũng thích đọc sách hết vì mỗi người mỗi tính, mỗi sở thích khác nhau.  Có người thích đọc tiểu thuyết, có người thích đọc truyện kiếm hiệp, có người lại thích đọc sách văn chương nghệ thuật, có người thích đọc sách khoa học kỹ thuật, có người thích đọc sách tôn giáo tâm linh và cũng có người thích đọc sách chính trị, binh thư chiến lược v..v

Ngày xưa  nhiều bậc cha mẹ không muốn cho con gái  học chữ, đọc sách nhiều vì sợ con gái đọc tiểu thuyết ái tình lãng mạn rồi bắt chước các nhân vật trong tiểu thuyết hay học chữ nhiều để viết thư tình cho trai thì nguy quá!   Cha mẹ tôi tuy thuộc thành phần cấp tiến, thường khuyến khích chúng tôi học hành giỏi dắn để sau này có công danh sự nghiệp tốt đẹp nhưng vẫn nghiêm cấm chúng tôi không được đọc tiểu thuyết, thơ văn, ca nhạc. Vào thập niên 50-60 ở Việt Nam, cha mẹ có rất nhiều quyền uy đối với con cái và giáo dục gia đình rất nghiêm khắc, nhất là đối với con gái.  Ba tôi có một tủ sách quý nhưng không cho phép các chị em chúng tôi đến gần tủ sách này vì sợ chúng tôi mê đọc sách rồi sao nhãng việc học hành.

Tôi còn nhớ ngày xưa có những tiệm cho mướn sách tiểu thuyết của các nhà văn nổi tiếng như Nhất Linh, Hòang Đạo, Bà Tùng Long, Bình Nguyên Lộc, Văn Quang, Nguyễn Đạt  Thịnh v..v Những người chủ tiệm này không cho mướn nguyên cuốn sách mà cho mướn từng chương, từng đọan một quyển sách trong vòng một tuần lễ mà thôi. Người mướn sách đọc xong, đem trả phần đã mượn rồi mới được tiếp tục mướn phần kế tiếp.  Trong những người mướn sách đó có tôi, bạn ạ! Vui không?

Trong số tử vi của tôi có sao Văn  Xương, Vũ khúc, Phưọng Các chiếu mệnh hay sao nên tôi rất thích đọc sách.  Thế mới khổ!  Tôi bị ba tôi cấm  đọc sách ở nhà, thôi thì tôi phải lén ba tôi đi mướn sách ở ngoài xem mới được.  Đem sách về nhà rồi, tôi phải đọc lén trong phòng vệ sinh hoặc chờ đến khuya ba má tôi đi ngủ, tôi mới đem sách ra đọc.  Tiền ba má cho ăn quà, tôi để dành đi mướn sách về đọc.

Thật cũng vui và cũng hồi hộp nữa vì nếu bị ba tôi bắt gặp tôi đang đọc tiểu thuyết, thế nào tôi cũng bị đòn.  May quá! Ba tôi không biết được con gái cưng của ba đã lén đọc sách và tiểu thuyết trong mấy năm trời vì tôi học hành đàng hoàng, đổ đạt kết quả đáng khen.  Đến khi tôi đổ Tú Tài hai ở trường nữ trung học Gia Long và trúng tuyển vào HVQGHC, ba tôi mới cho phép  tôi được tự do đọc sách thoải mái, không còn bị la rầy nữa vì lúc bấy giờ tôi đã là sinh viên rồi chứ lị!

Quyển Góp Nhặt Cát Đá cuả Thiền Sư Nhật Bản Muju  viết vào thế kỷ XIII do  Đỗ Đình Đồng dịch và quyển  Một Quan Niệm Về Sống Đẹp của Lâm Ngữ Đường (Trung Hoa) do Nguyễn Hiến Lê lưọc dịch là hai quyển sách mà tôi thích nhất và tôi tâm đắc nhất.  Đời sống tâm linh ngày nay của tôi chịu ảnh hưởng phần nào bởi những câu chuyện Thiền và quan niệm sống được trình bày trong hai quyển này.

Tôi đã đọc hai quyển này năm 18 tuổi và bây giờ đọc lại, tôi thấy hình như  hay hơn và thấm thía hơn.  Đầu óc mê muội của tôi hình như được phát quang hơn giống như tác giả  Lâm Ngữ Đường đã nói trong chương “Sách và Đọc sách” như sau:

“Tuổi trẻ đọc sách như nhìn trăng qua cái kẽ, lớn tuổi đọc sách như ngắm trăng ở ngoài sân, tuổi già đọc sách như thưởng trăng trên đài.  Do từng trải nhiều hay ít mà sở đắc nhiều hay ít.”

Hãy nghe Lâm Ngữ Đường  nói về nghệ thuật đọc sách như sau, bạn nhé!

“Thú đọc sách bao giờ cũng được coi là một trong cái thú tao nhã của đời sống văn minh; những người ít được đọc sách vẫn thường kính trọng và thèm cái thú đó. Điều đó dễ hiểu.  Một người không có thú đọc sách bị giam hãm trong một thế giới chật hẹp về không gian và thời gian; suốt đời quanh quẩn trong cái vòng thường lệ, chỉ tiếp xúc, chuyện trò với vài người quen, không thoát ra khỏi cái ngục đó.  Nhưng cầm một cuốn sách trên tay là tức thì người đó sống trong một thế giới khác hẵn; nếu cuốn đó là  một cuốn hay thì người đó  có được một người giỏi đàm thoại kể chuyện cho nghe, dẫn dắc vào một thế giới khác, một thời đại khác.”

Không hiểu bạn có thấy đúng không, riêng tôi thì thấy đúng lắm!

Đôi lời tâm sự với bạn về cái thú đọc sách cho vui.  Nếu bạn thu xếp được thời giờ thì cũng nên đọc sách cho vui, bạn nhé!  Không chừng rồi đây bạn cũng sẽ mê sách như mê người đẹp vậy vì trong sách có người đẹp mặt đẹp như ngọc đấy, bạn ạ!  “Thư trung hữu nữ nhan như ngọc” mà lị!

Bây giờ nhiều sách hay được đưa vào  trong các diễn đàn internet hay những trang mạng chuyên về văn học nghệ thuật, tha hồ cho bạn đọc bất cứ lúc nào tùy thích mà không phải trả một đồng xu nào hết.  Bạn không tìm đọc thật là phí của trời đấy!

Xin mời Bạn đọc một mẫu chuyện Thiền dưới đây được trích trong quyển sách Góp Nhặt Cát Đá mà người viết giới thiệu ở phần trên nhé:

Thế À

Thiền sư Hakuin được người chung quanh ca tụng là người sống trong sạch. Một gia đình người Nhật có một tiệm bán thực phẩm gần nơi Hakuin ở. Họ có một cô con gái xinh đẹp. Bất ngờ, một hôm cha mẹ cô gái khám phá ra cô có thai.
Việc này làm cho cha mẹ cô gái nổi giận. Cô gái không chịu thú nhận người đàn ông cô chung đụng là ai, nhưng sau bao nhiêu là phiền phức , cuối cùng lại là tên Hakuin.
Phẫn nộ vô cùng , cha mẹ cô gái đến ngay vị thầy này. Hakuin chỉ thốt lên vỏn vẹn hai tiếng:
– “ Thế à” rồi thôi
Sau khi đứa bé sinh ra, nó được mang tới trao cho Hakuin. Lúc đó Hakuin đã mất hết danh dự, nhưng việc này không làm cho Hakuin buồn. Hakuin săn sóc đứa bé rất tử tế. Hakuin xin sữa của những bà mẹ hàng xóm và những đồ dùng cần thiết cho đứa bé.

Một năm sau cô gái không còn chịu đựng được nữa. Nàng nói sự thật với cha mẹ nàng rằng người cha thật sự của đưá bé không phảI là Hakuin mà là một thanh niên bán cá ngoài chợ.
Lập tức cha mẹ cô gái đến ngay Hakuin xin Hakuin tha lỗi và xin đem đứa bé về.

Hakuin ưng thuận. Khi trao lại đứa bé, Hakuin cũng chỉ thốt hai tiếng : “Thế à!”

(Nguồn: Trích trong Góp Nhặt Cát Đá – Thiền Sư Muju- Đỗ Đình Đồng dịch )

Bạn đã học được một bài học gì qua mẫu chuyện Thiền này?  Người viết thường cầu nguyện sẽ có một ngày nào đó, chúng ta sẽ học và hành được đức tính từ bi và có được cái tâm an nhiên tự tại như thiền sư Hakuin trong câu truyện nói trên.

Người viết nhớ là đã đọc ở đâu đấy một mẫu tin về một nhà sư trẻ ở Việt nam cũng có một “nỗi oan Thị Kính” như trên và sau đó mọi việc đã được xác nhận sự thực. Dĩ nhiên là nhà sư này đã được minh oan và nhận được sự tôn kính của mọi người.  Có phải chăng nhà sư trẻ này đã học được bài học từ bi từ thiền sư Hakuin?

Nói đến sách là nói đến kinh điển. Mời quý bạn cùng đọc mẫu chuyện Thièn dưới đây để thấy  rằng việc cứu giúp các nạn nhân khốn khổ vì thiên tai bảo lụt, đói khổ, bịnh dịch ngay trong những lúc cần thiết nhất phải  được xem là việc làm thực tế và có giá trị hơn là ước nguyện ấn tống kinh điển.

Ấn tống kinh điển

Tetsugen [Triệt Thông Đạo Tuyên, Tetsugen Doko (J), 1630-1682, Lâm Tế tông Nhật – LND], một kẻ mộ Thiền ở Nhật, quyết định ấn tống kinh Phật, lúc bấy giờ chỉ bằng Hán ngữ. Bản in tạng kinh phải được khắc bằng bản gổ đến sáu ngàn tấm, một công tác to lớn vô lường.

Tetsugen bắt đầu du hành và quyên tiền đóng góp của bá tánh thập phương. Vài kẻ có lòng, biếu ông cả trăm lượng vàng, nhưng hầu hết còn lại thì chỉ cúng vài xu. Ông cảm tạ mỗi khách bố thí lòng tri ân ngang nhau. Sau mười năm Tetsugen kiếm đũ số tiền để khởi sự công tác.

Nhưng lúc ấy sông Uji (Hữu Thời – LND) gây lụt lội. Nạn đói kéo theo. Tetsugen dùng tiền đã quyên góp được để in kinh, phân phát cứu đói. Rồi ông ta lại bắt đầu đi quyên góp trở lại.

Vài năm sau, một trận ôn dịch tràn lan khắp nơi. Lần nữa, Tetsugen lại phân phát hết tiền quyên góp để cứu nhân độ thế.

Ông lại khởi công lần thứ ba, và sau mười hai năm ông đạt được ước nguyện. Bản gỗ in bộ kinh đầu tiên hiện được trưng bày tại Tu viện Obaku (Chùa Hoàng Bá – LND) ở Kyoto.

Người Nhật thường truyền tụng cho con cháu nghe rằng Tetsugen đã làm ra ba bộ kinh, và rằng hai bộ đầu còn vượt trội hơn bộ chót.
(Nguồn: Trích trong 101 Chuyện Thiền)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửMCTN222-ORTB622-418-14)

Advertisements

2 thoughts on “Đọc sách Cũng Vui Lắm

  1. Chị Sương Lam mến
    Cái thú đọc sách là tự mình vẽ cho những hình ảnh trong quyển sách theo trí tưởng tượng của mình.
    Tuy vậy , những quyển sách hay mà mình vô tình tìm được cũng là cái duyên với tác giả đó.
    Sách hay có giá trị huấn luyện con người và ngược lại.
    Đọc sách cũng có cái thú và đôi khi cũng có hại
    Đủ trí thông minh thì mình biết phân biệt chân, thiện , mỹ mà đôi khi còn lầm…
    Đa số những quyển sách hay là những quyển viết với sự nghiên cứu hay kinh nghiệm bản thân.
    Chúc chị luôn có những quyển sách hay để tham khaỏ
    CRTH

    Hình như mỗi thời gian mỗi khác
    Xưa, ở VN tuổi mới lớn, tuổi đôi ươi Thanh rất mê đọc sách, những truyện hay còn đọc “hà tiện” gấp lại để dành chứ không ngấu nghiến cho hết
    Nay cuộc sống xứ người và cộng thêm “tuổi già sức yếu” cái thú đọc sách của Thanh không còn nữa….
    Thanh thấy tiếc…
    Cám ơn SL đã gợi lại thú đam mê này
    NTTD

    Tôi cũng rất thích đọc sách , năm tôi học lớp Dệ Lục trường tư tỉnh Soctrang , nhà trường có tủ sách cho học sinh mượn về nhà đọc , tôi đã đọc cuốn sách tiếng Pháp ” Le Grand Coeur ” , đọc 2 , 3 lược vì thấy hay và cảm động . Đến năm lên Dệ ngủ , vào dịp nghỉ hè thay vì đi về quê ngoại ở Trà Ôn chơi ăn trái cây ăn tôm cá đả luôn , tôi ở nhà và dến văn phòng trường mượn sách của nhóm Tự Lực Văn Đoàn về đọc . Khị nhập học lớp Đệ Tứ , tôi không ngờ tôi trở thành học sinh giỏi nhất về luận văn , được thầy dạy Việt văn khen và từ đó trở về sau Đệ tam Đệ Nhị Đệ Nhất là hs giỏi về môn luận văn và cả môn Triết .
    Ba Má tôi không cấm con gái đọc sách và đọc báo , nhưng ba tôi kiểm soát xem chúng tôi đọc sách gì và báo gì , có lành mạnh và có ích cho việc học hay không thôi .
    Năm tôi 13, 14 tuổi tôi đã ý thức được ” tiền là phương tiện chứ không là cứu cánh của cuộc đời “, do tôi đọc được từ sách hay từ báo nào đó , tôi hiểu và suốt cuộc đời tôi không quá lệ thuộc vào tiền bạc và tôi đã xử dụng tiền bạc tương đối hợp lý hơn theo quan niệm sống của tôi .
    Hiện tại tôi thích những bài về thời sự , chính trị , và cũng thích những bài vui vui để tô điểm hương vị cho tuổi cuối thu .
    Cảm ơn chị Sương đã chuyển bài và chúc chị vui khỏe .
    Ngọc-Liêng.
    Cám ơn chị SL hai câu chuyện hay quá.
    Chúc anh chị một đêm an bình!
    Kim Thu

    Đúng đó chị SL, Kim Ngọc tui thích đọc sách hơn xem phim. Bởi đọc sách mình có thể gặm nhấm từng câu, từng chữ, từng cái dấu câu. Còn xem phim thì câu nói hay hình ảnh nó lướt qua một thoáng rồi mất tiêu, không để lại ấn tượng sâu sắc như đọc sách. Theo KN thì thế,không biết các chị có cùng cảm nghĩ như thế không?
    PKN

    Hồi đó NH em cũng chuyên môn đi mướn truyện về đọc sau kỳ thi đó chị SL.
    Em thích nhất câu truyện Thế À chị gửi, cho em chôm nhé, hì hì hì.

    NH

  2. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s