Portland Mưa Buồn Lặng Lẽ

Chào quý anh chị,
Portland  nơi SL ở mấy hổm rày trời mưa  đem tươi mát đến cho mọi người sau những ngày nóng bức của mùa Hè.

Nhưng … Laị chữ Nhưng nữa!

Mưa cũng gợi nhớ gợi thương về dĩ vãng khi phải ngồi bên song cửa nhìn mưa rơi tí tách bên ngoài.
SL mời quý anh chị  nghe SL tâm tình về mưa ở Portland  qua bài viết Portland Mưa Buồn Lặng Lẻ- Phần 1 nhé.

Sương Lam

Portland  Mưa Buồn Lặng Lẽ  (Phần 1)

https://i2.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Portland-OR/portland-name.jpg

Cảnh trời mưa thường buồn hơn là vui và cũng có vẻ lãng mạn tình tứ hơn.  Trong các phim tình cảm  Đại Hàn hay Đài Loan  thường có màn anh nắm tay em chạy đụt mưa dưới hè phố hay anh che dù cho em cùng em đi dưới mưa! Ôi chao! Thật tình tứ! Thật lãng mạn! Thật ấm áp quá! Phải không bạn?

Nhưng mấy cụ ông cụ bà mới được con  cháu bảo lảnh sang Mỹ theo diện đoàn tụ hay sang Mỹ theo diện du lịch, ngồi trong nhà nhìn trời mưa sao thấy buồn, thấy nhớ nhà, nhớ mấy đứa cháu nội cháu ngoại  ở Việt Nam quá trời nên muốn về lại Việt Nam ngay tức khắc.

Người viết ở Portland, Oregon hơn 30 năm rồi!   Cái tiểu bang gì mà một năm 365 ngày thì đã có gần hết 300 ngày mưa rồi, ông xã tôi nói thế.  Gia đình bên ông xã  tôi đa số ở tiểu bang Florida nắng ấm biển xanh nên rủ rê chúng tôi dọn về bên đó cho vui.

Nhưng….. Chữ Nhưng này  sẽ cho bạn biết vì sao tôi ở  lại Portland, cái xứ  “mưa buồn tỉnh lẻ” này cho đến ngày nay.

Người viết có một cô em gái nguyên là sinh viên thờì Việt Nam Cộng Hoà sang Mỹ học về ngành điều dưỡng từ năm 1973.  Biến cố năm 1975 đã làm thay đổi hết tất cả.  Có mất mát, có chia ly, có đau buồn uất hận.  Cô em tôi không còn nhận được học bổng nữa nên phải tự lực cánh sinh, đổi sang học ngành giáo dục và đi làm để giúp đỡ gia đình.  Cô là một người con hiếu thảo nhất gia đình, lo lắng giúp đỡ cho cha mẹ ngay từ thưở nhỏ cho đến lúc đi học xứ nguời.

Sau ngày 30 tháng Tư 1975,  cuộc “đổi đời”  đã đến với toàn dân nước Việt và đến với gia đình người viết.  Bộ Xã Hội giải thể, tôi phải về làm “bà mẹ quê” nuôi gà nuôi vịt ở Thủ Đức một thời gian.  Sau đó, gia đình nhỏ bé của chúng tôi  dọn về sống  với cha mẹ tôi để giữ gìn ngôi nhà 3 tầng vì có tin đồn gia đình nào có nhà cửa rộng rải, to lớn quá mà ít người ở thì sẽ có người  mới vào ở chung.  Từ đó, tôi trở thành một bà bán bánh mì và bánh ngọt ở trước cửa nhà của một người quen. Khách mua bánh mì thấy tôi vụng về khi làm ổ bánh mì để bán đã phải thốt lên rằng: “Bà không phải là người bán bánh mì chuyên nghiệp rồi?”  Đúng quá  rồi còn gì  chối cãi cho được!  Một người chuyên môn cầm viết để ký tên trên các bảng báo cáo của nhân viên trình lên cho tôi ký gửi lên thượng cấp thì làm sao biết cầm con dao cắt ổ bánh mì, cầm đủa nhét thịt, nhét  đồ chua vào ổ bánh mì nhanh nhẹn và khéo léo cho được.   Lúc đó tôi cũng chỉ biết mỉm cười đáp lễ mà không trả lời gì cả.  Nhưng nụ cười ngày ấy dĩ nhiên là “cười trong nước mắt” chứ không phải là “nụ cười sảng khoái” như bây giờ.

Rồi những áp lực về cuộc sống, về tinh thần đã làm cho chúng tôi  quyết định phải ra đi.  Nhờ Trời Phật thương tình chúng tôi đã đến bến bờ tự do một cách an toàn.  Chính cô em này đã bảo lảnh gia đình chúng tôi và lo lắng cho chúng tôi trong những ngày đầu nơi xứ lạ quê người. Trước đó cậu em trai của tôi cũng vượt biên và cũng đã được cô em này bảo lảnh.  Thế là ba chị em chúng tôi đã được đoàn tụ bên nhau như cha mẹ chúng tôi mong muốn thì làm sao tôi có thể dứt bỏ thân tình gia đình mà chuyển đi sang Florida cho được.  Chúng tôi đã chọn Portland làm quê hương thứ hai của tôi kể từ năm 1981.  Chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới từ con số không với hai bàn tay trắng. Vợ chồng chúng tôi đi học trở lại. Thời gian thắm  thoát thoi đưa, cũng nhờ Trời Phật ban phúc lành, chúng tôi đã ổn định được cuộc sống, con cái học hành thành tài, và chúng tôi đã ở Portland 30 năm rồi.  Bây giờ vợ chồng chúng tôi đã hưu trí  sau hai mươi năm làm việc và đóng thuế đầy đủ cho chính phủ.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi không cao sang quyền quý gì cả, nhưng cuộc sống cũng tạm đủ vì “biết đủ thì là đủ”, phải không bạn?  Bây giờ chúng tôi có thể  nở nụ cười sảng khoái rồi vì hàng tháng ông Obama vẫn phát lương cho chúng tôi kia mà.

Bạn bè ngày xưa thăm hỏi bây giờ chúng tôi ra sao?  Người viết bèn email trả lời rằng:

“Cũng chẳng giảu mà cũng chẳng sang

Tụi tui hai đứa sống làng nhàng,

Sáng ăn phở tái, chiều ăn cháo.

Tối ngủ một lèo đến sáng chang”  Smile!

(Thơ Sương Lam)

Bạn ở tiểu bang Cali hoa lệ rộn ràng đến thăm tôi,  thấy Portland  lắm mưa và “sương lam mờ đỉnh núi” buồn tênh cũng đã hỏi tôi  rằng: “Trời ơi, Portland  buồn quá mà mi ở được hả?”. Người viết cũng tà tà trả lời rằng: “Vui hay buồn là do cái Tâm của mình mà thôi, bạn ạ!”.

Ở một nơi mà nhạc sĩ Từ Công Phụng đã gọi là “Xứ Thâm Trầm” này, người viết thấy rất an tĩnh, không bon chen náo nhiệt rộn ràng.  Vợ chồng  Từ Công Phụng cũng ở Portland như tôi và chúng tôi là bạn  cùng nhau trong  nhóm gia đình  CSV/QGHC dễ thương của tôi.

Portland có hoa hồng mùa Xuân, biển mát mùa Hạ,  lá vàng mùa Thu,  tuyết trắng mùa Đông, cảnh đẹp như một Dalat ngày xưa mà tôi hằng ao ước được ở khi còn ở Việt Nam, thì đối với tôi là “The Dream Comes True” rồi, tôi còn đòi hỏi gì nữa chứ?  Hơn nữa,  trần gian chỉ là quán trọ, thì ở đâu cũng thế mà thôi!

Mời quý bạn đọc qua câu chuyện Thiền ngắn ngắn  dưới đây xem có đúng không nhé?

Quán trọ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.

Vì Thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.
– Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
– Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
– Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
– Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
– Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
– Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
– Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.
– Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ sao?

(Nguồn: Trích trong  Vườn Thiền Cottage)

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Portland-OR/TRI_0014-E.jpg

 Cám ơn quý anh chị đã vào đọc đến đây.  Mời quý anh chị nghỉ mệt, uống trà  rồi ngày mai vào đọc tiếp nhé. Smile!
suonglam has shared a video with you on YouTube
 NHIN NHUNG MUA THU DI -TCS -Minh Ngoc Piano -TNP&BP

SL cám ơn quý anh chị đã thương mến thành phố Portland Mưa Buồn của SL.

Trần gian chỉ là quán trọ nên vui buồn cũng chỉ trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.

Xin mời quý anh chị đọc tiếp Portland Mưa Buồn Lặng Lẽ (Tiếp theo và hết) của SL hôm nay nhé.  Smile!

Portland  Mưa Buồn Lặng Lẽ  (tiếp theo và hết)
https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Portland/scan0005.jpg

Người viết cũng đã một đôi lần thơ thẩn tự bảo:

 “Trăm năm trước ta từ đâu đến

 Trăm năm sau ta sẽ về đâu

 Cõi trần gian muôn sắc muôn màu

 Ừ! Ghé tạm trăm năm sống thử”

 (Thơ Sương Lam)

 Quá khứ ta không biết, tương lai ta cũng chẳng biết gì hơn, chỉ trong hiện tại ở trần gian có suớng, khổ, buồn, vui, có người đẹp mặc áo tím áo hồng, muôn sắc muôn màu đẹp quá thì ta hãy ghé tạm sống thử trăm năm cho biết nha bạn. Smile!

 Như người viết đã nhiều lần tâm tình là chúng ta có phúc duyên gặp gỡ nên mới được quen biết  nhau trong cõi trần này.  Người viết may mắn có được những người bạn tốt đã giúp đỡ tôi khi cần thiết.   Cũng may mắn cho tôi là tôi cũng thích “tếu” và có “tính hài hước” đôi chút.  Chính cái tính hài hước này đã giúp tôi nhìn đời một cách lạc quan hơn dù đôi lúc tôi cũng gặp lắm chuyện đau lòng và nhiều điều phiền muộn.

 Xin mời quý bạn đọc qua đoạn văn đưới đây thay cho lời kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

 “Tính hài hước, làm cho người khác cười cùng với mình cũng là những liều thuốc bổ.

 Thi sĩ Maya Angelou vào sinh nhật thứ 77, trong chương trình phỏng vấn của Oprah, hỏi về sự thay đổi vóc dáng của tuổi già, bà nói:

 “Vô số chuyện xảy tới từng ngày… Cứ nhìn vào bộ ngực của tôi xem. Có vẻ như hai chị em nó đang tranh đua xem đứa nào chạy xuống eo trước’”.

Khán giả nghe bà, cười chảy cả nước mắt.

 Sinh, bệnh, lão, tử. Con đường đó ai cũng phải đi qua. Nhưng đi như thế nào thì hầu như 80% chính mình là người lựa chọn.

 Những vấn đề chính ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn (qua tinh thần) là:

+ Sự cảm thông giữa cha mẹ và con cái, giữa ông bà với các cháu.
+ Tinh thần chấp nhận và lạc quan.
+ Nghĩ đến những điều vui nhỏ mỗi ngày.
+Tham gia những sinh hoạt nào phù hợp với sức khỏe.
+ Làm việc thiện nguyện.

+ Nhóm bạn: Ðọc sách, kể chuyện, đánh cờ, chơi bài (không phải ăn thua).
+Tham gia các lớp thể dục: Như Yoga, ngồi thiền, khí công v.v..

 Và ngay cả chỉ đi bộ với nhau 30 phút mỗi ngày cũng giúp cho tinh thần sảng khoái, sức khỏe tốt hơn là ở nhà nằm quay mặt vào tường.

 Hãy thỉnh thoảng đọc lên thành tiếng câu ngạn ngữ này: “Một nét mặt vui vẻ mang hạnh phúc đến cho trái tim và một tin vui mang sức khỏe cho xương cốt.”

(Nguồn: Trích trong bài viết Tuổi Hạc lụm được trên ĐHVK yahoogroup)

 Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

( Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi MCTN148-ORTB 546-101612)

Portland là Dalat th hai trong trái tim SL.  Xin mời quý anh chị thưởng thức Youtube Thành Phố Buồn qua tiếng hát của Thanh An là công tử của anh Nguyễn Duy Quang.  SL đem  về đây chia sẻ với quý anh chị nghe cho vui nha.  Smile!
SL

suonglam has shared a video with you on YouTube
Thanh Pho Buon Lam Phuong Thanh An YouTube

 

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

              http://www.youtube.com/user/suonglam

Advertisements

One thought on “Portland Mưa Buồn Lặng Lẽ

  1. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s