Có Sao Đâu

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/SL%202012/DSCN2632.jpg

Thưa quý anh chị,

Cuộc đời chúng ta nhiều khi bị “ba chìm  bảy nổi chín cái linh đinh”, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục sống để trả một nghiệp duyên hay để được hưởng một hồng phúc nào đó trong tương lai.

Cũng có đôi lúc, chúng ta tự nhủ  “Có Sao Đâu”, đứng dậy lên sau nhiều lần vấp ngã và  tiếp tục đi tới.

Xin mời quý anh chị nghe SL tâm sự đôi giòng

Có Sao Đâu cho vui nha.  Smile!

Hôm nay là đúng 3 năm, người viết làm kẻ giữ vườn  Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo tại địa phương kể từ ngày 9-25-09 để tâm tình với qúy vị “không còn trẻ nữa” ở Portland, Oregon.

 Nhờ trời thương phú cho  người viết cái tính nghệ sĩ,  có trái tim tình cảm yêu thích thơ văn ngay từ nhỏ, có thể diễn đạt  những cảm nghĩ của mình qua thơ văn nên  tôi cũng tập tểnh làm thơ viết văn cho vui với đờì tí tị.

 Khi trở lại đời sinh viên ở “đại học trường làng” Portland  Community College năm 1982, trong không khí trẻ trung vui vẻ của khung viên đại học, người viết đã cùng các bạn sinh viên  Huỳnh Lương Vinh, Lưu Sĩ Minh, Nguyễn Minh Ngân, Nguyễn Khôi Nguyên v..v… tổ chức nhiều buổi văn nghệ văn gừng mừng Ngày Tết Nguyên Đán, Tết Trung Thu v..v… để giới thiệu văn hoá Việt Nam đến những người bạn Mỹ tại trường rất nhiệt tình, hào hứng với phương tiện thiếu thốn đủ mọi mặt vì lúc đó chúng tôi là những sinh viên nghèo mà lị.  Chúng tôi làm việc với trái tim tình cảm và nhiệt tình của tuổi trẻ đầy lý tưởng chỉ với mục đích đem lại niềm vui cho mình, cho người trong phạm vi và khả năng hạn hẹp cuả người sinh viên mà thôi.   Cũng nhờ được sự giúp đỡ của các chàng “sinh viên đàn em dễ thương” này mà hai tập thơ Tháng Tư Với Nổi Nhớ Quê Hương  và Những Bài Thơ Tình Yêu của Sương Lam được ra đời.  Phần hình ảnh do họa sĩ Huỳnh Lương Vinh phụ trách.  Cám ơn anh HLV nhé.

https://i2.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhcactuyentapthovanSL/TapthoNBTTYSLFR.jpg

https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhcactuyentapthovanSL/TTVNNQH-SL-FR.jpg

 Vào thời đìểm năm 1982, việc in ấn sách báo Việt Nam  tại Portland, Oregon và các nơi khác chưa đạt được tiêu chuẩn trình bày (layout)  đẹp đẻ, mới lạ như cách trình bày của các chương trình về layout trên computer hiện đại bây gìờ.  Người viết phải mổ cò đánh máy trên  chiếc máy đánh chữ cà tàng mua ở Goodwill từng bài thơ chỉ với hai ngón tay mà thôi (may quá còn hơn là “nhất dương chỉ!”).  Thế là chị em chúng tôi, người thì mổ cò đánh máy, người thì vẻ hình trang trí trang bìa, trang trong  các bài thơ,  người  thì sửa dấu chính tả, xong rồi đưa đi nhà in làm photocopy. Tiền in ấn thì đã có các bạn sinh viên ủng hộ.  Không có buổi ra mắt thơ náo nhiệt, rầm rộ như bây giờ  mà chỉ in ra để biếu tặng bạn bè thân  hữu yêu thơ,  các chùa, các nhà thờ, các nhóm sinh hoạt thanh niên sinh viên  bán để  lấy tiền gây quỹ tổ chức thêm các cuộc vui khác nữa.  Một thuở sinh viên trong bước đầu tỵ nạn nơi xứ người thế mà vui và đầy kỷ niệm đáng yêu, đáng quý. Bây giờ nhắc lại  người viết có đôi chút ngậm ngùi vì những chàng sinh viên cũ ngày xưa bây giờ đã tứ tán nơi đâu, biết ai còn ai mất? 

 Rồi thời gian lặng lẻ trôi qua, chuyện  áo cơm và lo lắng cho cuộc sống mới nơi xứ người đã làm cho người viết phải tạm gát lại chuyện văn thơ nghệ thuật và chuyện đi vác ngà voi sang một bên một thời gian vì bao tử đói thì làm sao có đủ sức mà  “phun châu nhả ngọc” cho được.

 Không ai có thể giúp mình bằng tự chính mình được.  Vợ chồng chúng tôi đã bỏ lại ở quê hương những gì mình đã có và ra đi với hai bàn tay trắng trên chiếc thuyền con bé nhỏ chẳng biết sẽ trôi giạt về đâu.  Cũng nhờ trời thương, chúng tôi đã đến bến bờ tự do trong an lành, xum họp gia đình đầy đủ.  Chúng tôi đi học trở lại chỉ là để có tiền trả tiền nhà, tiền điện, tiền thực phẩm với số tiền “basic grant”  và tiền “work study” ít ỏi.   Chúng tôi phải vừa đi học ban ngày vừa đi làm thêm công việc quét dọn công sở (janitor) ban đêm. Cầm những đồng tiền làm được do tự chính tay mình làm ra được trong buổi ban đầu gian khổ nơi xứ người, tôi đã nhiều đêm phải khóc thầm. Than ôi!  Thời oanh liệt  kẻ hầu người hạ nay còn đâu?

Nhưng dầu sao đi nữa, chúng tôi vẫn có phúc hơn bao nhiêu người đói khổ còn lại ở quê nhà vào thời điểm đó, nên chúng tôi  có ngại gì những gian khổ lúc ban đầu này.

 Rồi Trời Phật cũng thương cho kẻ có lòng nên dần dần chúng tôi cũng đã ổn định được đời sống.  So với bao nhiêu người khác, chúng tôi  chẳng  có gì là cao sang quyền quý cả. Tôi an phận làm một cô giáo tầm thường nơi xứ lạ.  Điều quan trọng đối với tôi  trong hiện tại là vợ chồng yêu thương nhau, con cháu ngoan hiền, có sức khoẻ tốt, thân an trí lạc là tốt lắm rồi. Tiền bạc, danh vọng, chúng tôi đã có rồi cũng đã mất,  Cuộc đời có không, không có, chuyện ghét thương thương ghét  là chuyện thường tình nơi chốn bụi hồng  lao xao này, hơi đâu mà thắc mắc cho mệt!  Bạn  nhỉ?

 Mỗi người có một cái nhìn, một thái độ, một cảm nghĩ khác nhau về một sự việc.  Người khác có  quyền nghĩ sao về mình là tùy ý họ vì họ có cái quyền đó.  Có sao đâu?  Còn mình như thế nào thì hãy để  cái “nhất điểm lương tâm”  của mình và Trời Phật phán xét vì người viết  vẫn tin rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” rồi, cho nên  ta cứ an tâm sống vui sống khỏe trong giây phút hiện tại là được rồi.  Tôi nghĩ thế!  Bạn đồng ý chứ? 

Khi người viết quyết định  “rửa tay gát bút” chốn học đường truớc cái tuổi về hưu chính thức, hợp pháp của chính phủ Bush trước đây cho phép, đã làm cho phu quân của tôi “càm ràm” tối ngày và nhiều thân hữu, bạn đồng nghiệp  của tôi ngạc nhiên hết sức vì tại sao một người năng động, làm việc hết sức tích cực, nhiệt tình  như tôi lại  thích về nhà làm “bà mẹ quê”  hơi sớm như vậy nhỉ? 

 Có thể là tôi  chán việc tranh đua, chèn ép, bất an ninh nơi chốn  học đường nên thích ở nhà vui hưởng hạnh phúc gia đình với chồng con, cháu nhỏ chăng?

 

 Có thể là vì tôi muốn nghỉ làm việc sớm để có thể làm được những việc mình thích mà lâu nay vì cuộc sống mà phải tạm gát lại chăng?

 Có thể là vì tôi đã thuộc bài:

 “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc

 Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

 tạm hiểu là:

 “Biết đủ thì là đủ, đợi đủ biết bao giờ mới là đủ

 Biết nhàn thì là nhàn, đợi nhàn biết bao giờ là nhàn” chăng?

 Là vì nguyên nhân nào đi nữa, tôi nghỉ việc mà vẫn được ông Bush và ông  Obama trả lương cho tôi hằng tháng và cung cấp bảo hiểm sức khoẻ cho tôi là được rồi. Có sao đâu?  “Smile!”

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/SLhocduong/scan0068.jpgNăm 2002,  tôi đã trở lại “phóng tay, múa bút” trên ORTB, trên các đặc san thân hữu bên anh, bên em, trong các diễn đàn cõi ảo, cõi thật cho vui với đời một tí tị với cái tên “Sươngn Lam mờ chân mây” mà tôi đã chọn từ năm 17 tuổi khi sinh hoạt  Gia Đình Phật Tử  Chánh Minh ờ Việt Nam ngày xưa.

 Bây giờ người viết lại có được “job” làm kẻ giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn  để tâm tình với quý vị cao niên  hằng tuần trên ORTB với nụ cười duyên dáng ở trang số 35 (Số trang dễ nhớ nhỉ?). Nhiều độc giả đã nhận diện ra tôi nhờ nụ cười này. Quá tốt rồi!

 Người viết còn  rủ rê ông xã đi làm “thợ vịn” cho các công tác cộng đồng khi có thời giờ và sức khỏe cho phép, đi tiếu ngạo giang hồ,  đưa thơ văn, bài nhạc lên trang nhà www.suonglamportland.wordpress.com và trang Suonglam’s Youtube của  tôi cho thiên hạ vào xem “chùa” giống như Quán Ven Đường của GS Huỳnh Chiếu Đẳng vậy đó, đi chùa lễ Phật tụng kinh, vui đùa với cháu nội Mya như vậy là được rồi.  Ai nói gì thì nói, ai khen chê gì thì chê khen. Ai giận hờn gì thì hờn giận.  Mặc họ!  Có sao đâu?  Bon chen và tức giận mà làm gì cho mệt!

 Cũng nhờ có duyên lành, khi giữ mục MCTN này, người viết được nhiều bạn thật, bạn ảo gửi tặng kinh sách, tài liệu đến cho người viết để làm tài liệu viết bài.  Nhiều khi nhờ đọc một câu chuyện mà bạn bè chia sẻ trong các diễn đàn văn nghệ mà người viết tham gia sinh hoạt hay do email bạn gửi đến, người viết lại có hứng khởi và tài liệu viết bài tâm tình  cho quý vị cao niên đọc đỡ buồn trong tuổi hoàng hạc này.  Cũng vui thôi!

 Xin cám ơn những người bạn tốt của tôi nhé.

 Hôm nay người viết xin chia sẻ với quý bạn một tài liệu hay hay dưới đây vừa mới nhận được hôm qua.

 Cười

 Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Gia Cát Lượng 3 lần chọc tức Chu Du, rốt cuộc đã khiến Chu Du tức giận mà chết. Tại Chu Du hay tại Gia Cát Lượng ? Kết luận là tại Chu Du, khí lượng ông ta hẹp hòi quá. Tức giận nguy hại rất lớn cho người ta.

 Hiện nay có một lý thuyết mới, tất cả các động vật đều không có công năng cười, duy loài người có công năng đó. Nhưng loài người chưa biết sử dụng công năng đó. Xưa có câu: một nụ cười trẻ ra 10 tuổi. Không phải chỉ tuổi tác mà chỉ tâm thái, miệng hay cười, người hay khoẻ. Tác dụng của cười rất lớn, cười tránh được rất nhiều bệnh. Thứ nhất không bị thiên đầu thống, thứ hai không bị đau lưng, vì khi cười vi tuần hoàn phát triển. Thông tắc bất thống (thông thì không đau), bất thông tắc thống (không thông thì đau). Lại nữa, thường xuyên cười đặc biệt tốt cho đường hô hấp và đường tiêu hoá. Có thể làm thí nghiệm, anh cứ sờ vào bụng và bắt đầu cười, mỗi ngày cười to 3 lần bụng lọc sọc 3 lần thì không táo bón, không bị ung thư dạ dày, đường ruột. Anh tập tay, tập chân nhưng tập dạ dày đường ruột vào lúc nào ? Không có cơ hội, chỉ có cười mới tập được dạ dày đường ruột. Cười đã trở thành tiêu chuẩn của sức khoẻ. Tôi đã điều tra nhiều lần, giải Nobel thứ hai về cười đã được trao. Cười là thứ thuốc tê thiên nhiên. Nếu bạn bị viêm khớp, xin đừng lo cứ nhìn vào khớp mà cười ha há, một chốc là không đau nữa. Cười có nhiều ích lợi như thế, sao chúng ta lại không cười nhỉ.

Trích đoạn bài viết của GS Tề Quốc Lực là một người Mỹ gốc Hoa. Ông đã từng làm việc cho Tổ chức y tế thế giới (WHO) nhiều năm. Mới đây ông được Bộ y tế Trung Quốc mời về Bắc Kinh nói về sức khỏe. Bài nói của ông được công chúng hoan nghênh và đã được đăng tải trên nhiều tờ báo. 

  (Nguồn: Tài liệu cuả chị Thạch Thảo gửỉ trong  NTH-  Cám ơn chị Thạch Thảo)

  Người viết cũng đã nêu lên ích lợi của nụ cười  trong bài viết Cười Lên Đi rồi (MCTN 143-ORTB 541-9-14-12).  Vậy chúng ta hãy Cười  lên cho đời thêm vui nhé.  “Smile!”

 Người viết cũng xin được  chia sẻ thêm  với các bạn một vài “bí quyết” sống vui  sống khỏe mà người viết vừa “chôm” được từ email của một “bạn vàng tuổi hạc” từ miền Đông gửi đến.  Từ từ rồi SL sẽ “bật mí” thêm nhiều “bí mật” sống vui sống khỏe này để chúng ta cùng vui sống “trẻ mãi không già”. Bạn có chịu không?

  Bí quyết sống vui sống khỏe

 1.- Hãy dành thời gian vui đùa nhiều hơn với những người trên 65 tuổi và dưới 6 tuổi.

2.- Hãy đọc nhiều sách hơn.

3.- Hãy dẹp bỏ tất cả những gì không tốt, không đẹp hoặc không làm cho bạn vui.

4.- Hãy làm những điều bạn cho là đúng để tâm hồn luôn thư thái.

5.- Hãy sống với 3 C: Chân tình, Cởi mở và Cảm thông với mọi người.

6..- Đừng quan tâm đến những gì người khác nghĩ về bạn, đó không phải là chuyện của bạn.

7.- Đừng để lòng giận ghét làm bạn sống khó chịu bực bội, vô ích nhé.

8.- Hãy nhớ rằng dù cho hoàn cảnh có tốt hay xấu đến đâu đi nữa, thì nó cũng sẽ thay đổi.

9.- Hãy ý thức rằng cuộc đời như trường học và bạn đang ở đó để học tập.

10.- Những vấn đề chỉ như các bài toán đố được đưa ra trong chương trình học, được giải đáp xong rồi biến mất.  Nhưng bài học rút ra thì sẽ giúp ích cả đời.

 Úi chào! Người viết phải giữ lại một vài bí quyết cho kỳ sau chứ! Nếu “bật mí” ở đây hết thì người viết còn gì để mà chia sẻ với các bạn trong các bài viết kế tiếp nhỉ?    Bạn chờ nhé!

 Một lần nữa, người viết xin cám ơn ban điều hành ORTB  quý độc giả, quý thân hữu, bạn bè cõi thật, cõi ảo  đã thương mến và khích lệ SL trong nhiệm vụ làm kẻ giữ vườn MCTN này. SL sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để tạo nụ cười niềm vui cho quý vị và cho cả SL. Quý kính.

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Nguồn: tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi- MCTN 145- ORTN 543-92512)

https://i0.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/HinhcactuyentapthovanSL/SLMCTN113trenORTB.jpg

Sương Lam

Website: www.suonglamportland.wordpress.com

              http://www.youtube.com/user/suonglam

 

One thought on “Có Sao Đâu

  1. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s