Thương Mẹ Nhớ Cha

https://i0.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NgayCuaMe/Bonghangtangme2dep.jpg

 

Chào quý bạn,

Khi nhận được email của một người bạn gửi đến với nhiều hình ảnh đẹp do một nhiếp ảnh gia chụp rất nghệ thuật, tôi thật xúc động khi nhìn hình ảnh một chim hạc trắng xoè cánh che chở cho 4 chú hạc con. Môt hình ảnh đẹp  khác khi hạc mẹ đang mớm mồi cho con.  Hình ảnh này đã khiến tôi liên tưởng đến những bà mẹ  lúc nào cũng giang cánh tay yếu ớt của mình để bảo vệ cho đàn con yêu quí trước những phong ba nguy hiểm của cuộc đời  và  chăm chút từng miếng ăn cho con thơ bé nhỏ.

Chúng ta ai cũng có một bà Mẹ để thương yêu, trân quí.  Thú thật, khi còn nhỏ tôi không thấy thương yêu mẹ của tôi nhiều lắm vì tôi vẫn cho rằng tình Mẹ thương con là một tình cảm tự nhiên của con người và lúc đó tôi còn mãi lo nghĩ đến nhiều chuyện khác mà theo tôi  quan trọng hơn: học hành, tình yêu, sự nghiệp v..v.. Chỉ những lúc tôi đau ốm nằm trên giường bịnh và khi tôi đi lấy chồng, tôi mới thấy mẹ tôi lúc đó thật là rất cần thiết và quan trọng đối với tôi.  Mẹ tôi không phải là người tài cao học rộng gì cả nên không truyền đạt lại cho tôi những tinh hoa văn học  nhưng tôi đã học ở mẹ tôi đức tính nhẫn nại, hy sinh, lòng thương người và vật của bà.

Tôi còn nhớ khi tôi còn nhỏ sống ở Phú Nhuận, tôi và các em tôi có một lần mua ốc gạo và cua sống về nhà để luộc ăn.  Mẹ tôi đã thấy và bà bảo chúng tôi phải đến sông Cầu Kiệu thả hết xuống đám cua ốc này vì mẹ tôi không muốn chúng tôi mang tội sát sinh.

Khi tôi học ban  Sinh Lý Hoá  ở Đại Học Khoa học Saigon năm 1963, trong giờ thực tập mổ xẻ con cá lóc tôi không biết đâp đầu con cá lóc tươi như thế nào đến nỗi anh bạn trong nhóm phải cười nhạo tôi là một phụ nữ “dỡ”, không dám giết cá thì làm sao có thể  “giỏi” về gia chánh nữ công nấu ăn cho chồng con được. Tôi chỉ biết cười mỉm chi đáp lễ mà không dám hó hé gì thêm nữa vì “bị rầy” đúng quá rồi!

Hơn thế nữa, mỗi lần  nhà truờng bắt mổ một con vật nào đó là tôi  phải trốn học “cúp cua” chạy vào rạp ciné Rex lánh nạn vì tôi rất sợ cầm con dao mổ.  Nếu bắt buộc phải thực hành việc mổ các con vật trong phòng thí nghiệm, tôi lại mổ tầm bậy tầm bạ lung tung. Mấy ông bạn cùng nhóm khi thấy người đẹp đang tròn xoe đôi mắt nai và  đang hét oai oái thì các chàng xung phong ra tay cứu nguy giúp đỡ người đẹp ngay.  Khoẻ quá! Nhưng đến  kỳ thi cuối khóa năm thứ nhất ở Đai Học Khoa Học, tôi đành phải bỏ cuộc thi vì biết rằng tôi không có duyên với  cái bằng Cử Nhân Khoa học chút nào với cái tính nghệ sĩ và lòng thương yêu loài vật của tôi.

Tôi đi lấy chồng không đem theo một chút của hồi môn nào về nghệ thuật nấu ăn cả vì tôi có nấu bếp ở nhà bao giờ đâu. Ba mẹ tôi chỉ mong tôi học hành chăm giỏi và ngoan hiền là đủ rồi, còn mọi việc khác thì đã có ba mẹ tôi lo và có người giúp việc lo rồi.   Ở bậc Trung học, tuy tôi không học giỏi đứng đầu lớp nhưng tôi  cũng thuộc loại học sinh nằm trong nhóm “top ten”  trong lớp là ba mẹ tôi sung sướng và hảnh diện  vì tôi rồi. “Nhân vô thập toàn” mà lị! Smile!

Cũng may sau đó, tôi trúng tuyển vào trường Quốc Gia Hành Chánh và thành hôn với một người  không quan tâm đến chữ “công” trong  tứ đức “công, dung, ngôn, hạnh” ngày xưa cho lắm nên tôi vẫn sống hạnh phúc trong sự thương yêu của chồng tôi.   Ông chồng của tôi còn mua tặng tôi nồi nấu cơm hiệu National nhỏ xíu để nấu cơm khi cần thiết, còn việc cơm nước thì thì đã có bà nấu cơm tháng phụ trách rồi.  Khoẻ re!

Tuy nhiên, nhờ trời thương,  phú cho tôi cái tính ham học hỏi và biết phát huy sáng kiến nên bây giờ theo năm tháng tôi cũng biết nấu ăn tạm đủ để làm cho chồng con hài lòng về tài nấu nướng của tôi.  Tôi không màng sự khen chê của người khác về tài nấu nướng của tôi, vì thú thật về phương diện ẩm thực, mỗi người có một khẩu vị và ý thích khác nhau,  tôi nấu ăn như thế nào miễn là chồng con tôi không chê tôi nấu ăn dỡ là được rồi.

Trong những lúc gia đình tôi gặp hoàn cảnh khốn khổ nhất, chính Mẹ tôi là người là người chịu thương chịu khó “thân cò lặn lội bờ ao” tìm cách mưu sinh cho cả gia đình chúng tôi mà không một lời than thở.  Mẹ tôi cũng đã nhịn ăn nhịn mặc tìm đường cho con cái vượt biên đi tìm tự do và đi thăm nuôi chồng con  nơi chốn lao tù sau cuộc đổi đời.  Bao nhiêu gánh nặng gia đình chồng chất trên đôi vai gầy của mẹ tôi.

Hình như người phụ nữ Việt Nam, nhất là phụ nữ các thế hệ trước đa số chỉ biết thương chồng, hy sinh cho con mà thôi. Xin mời quý bạn đọc những mẫu chuyện ngắn dưới đây.  Rất đơn sơ, rất giản dị nhưng đã nói lên tình thưong yêu của Mẹ dành cho con như thế nào:

Lương tâm  
Trần Đình Ba

Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này đi cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm?

Cua rang muối

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
– Cua rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:
– Còn răng đâu mà ăn?!

( Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bây giờ là mùa Vu Lan. Các chùa đang tổ chức những buổi lễ Vu Lan rất trang trọng để  cầu siêu cho các đấng sinh thành đã khuất và cầu an cho cha mẹ còn hiện tiền. Ngày lễ Vu Lan bây giờ không chỉ dành riêng để tưởng nhớ, cầu siêu cho người Mẹ như sự tích Mục Liên Thanh Đề ngày xưa  đã kể nữa mà được mở rộng để tưởng nhớ, tôn vinh cả hai đấng sinh thành  cả Cha lẫn Mẹ, đều có công sinh thành dưỡng dục con cái như nhau. Nếu chỉ nhớ đến Mẹ mà quên Cha thì tội nghiệp cho người Cha quá dù trên thực tế người Mẹ gần gũi, thương yêu, cực khổ, hy sinh cho con cái nhiều hơn Cha.

Tuy nhiên, đa số các văn thi sĩ đều làm thơ, viết văn, soạn nhạc chủ đề về Mẹ nhiều hơn về Cha trong Ngày Lễ Vu Lan.  Trong  nghi lễ hoa hồng cài áo  tại các chùa, người Phật Tử vẫn hỏi Mẹ  của bạn còn hay mất để cài trên áo  bạn đóa hoa hồng màu hồng, nếu bạn còn Mẹ  hoặc đóa hoa hồng màu trắng nếu bạn đã mất Mẹ.

Cha Mẹ tôi bây giờ đã khuất bóng. Cứ mỗi lần Vu Lan về, tôi đi chùa lễ Phật, tôi  luôn chia xẻ niềm vui đến những người còn cha mẹ và cũng cảm thấy nhớ thương cha mẹ mình  nhiều hơn khi đưa tay tiếp nhận đoá hoa hồng màu trắng để cài trên ve áo tôi.

Xin được chia sẻ tâm tình của người viết trong Mùa Vu Lan qua bài thơ dưới đây.  Hy vọng rằng sẽ được Bạn cảm thông với tôi.   Xin cảm tạ.

 Màu Hoa Hồng  Cài  Áo

Viết tặng những người con trong Ngày Lễ Vu Lan

SL

Trên áo anh cài hoa hồng màu đỏ

Mừng cho anh còn có Mẹ trên đời

Để nụ cười còn nở ở trên môi

Để được thấy đời anh còn có phúc

 

Mẹ già như cành khô, cây gỗ mục.

Những khi trời gió bão hoặc mưa to

Là lúc anh sợ hãi lẫn âu lo

Cây đổ gãy! Thế là con mất Mẹ

 

Anh sẽ thấy nếu đời anh mất Mẹ

Là anh buồn đau khổ biết dường nào

Như đêm đen thiếu vắng ánh trăng sao!

Như buổi sáng thiếu mây hồng giọt nắng

 

Anh sẽ nhận cánh hoa hồng màu trắng

Cài áo anh vào buổi Lễ Vu Lan

Nghe lời kinh mà nước mắt chực tràn

Anh thương mẹ, công ơn người cao rộng

 

Mẹ chín tháng cưu mang mầm nụ sống

Mẹ đớn đau khi nở nhụy khai hoa

Mẹ nhọc nhằn, dù mẹ trẻ hay già

Con khôn lớn cũng nhờ giòng sữa Mẹ

 

Mẹ lo lắng chăm nuôi đàn con trẻ

Lúc ấu thơ cho đến tuổi trưởng thành

Lúc khổ nghèo hay thành đạt công danh

Thương con cháu, không tính toan vụ lợi

 

Rằm Tháng Bảy, mùa Vu Lan  đã tới

Chúc mẹ già vẫn nở nụ cười tươi

Chúc người con, lòng sung sướng vui cười

Cài ve áo, chiếc hoa hồng màu đỏ

 

Ôi! Buồn lắm!  Hoa hồng màu trắng đó!

Trên áo tôi! Tôi mất Mẹ lẫn Cha

Mùa Vu Lan khi nghe đến lời ca

Bông hồng cài áo! Lệ nhòa đôi mắt!

 Sương Lam

 Xin mời quý anh chị thưởng thức bài hát Bông Hồng Cái Áo của Phạm Thế Mỹ  do Duy Khánh trình bày dưới đây:

http://www.youtube.com/watch?v=Q7n3LOSJhSY

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NgayCuaMe/canhcoFR.jpg

 

Xin cầu nguyện cho các cha mẹ đã qua đời được siêu sinh Tịnh Độ và cầu nguyện cho  các cha mẹ còn hiện tiền được thân tâm an lạc, sức khoẻ dồi dào.

Nam Mô A Di Đà Phật.

 

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 

Sương Lam

 

(Hình ảnh, tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN140-ORTB 538-82112)

One thought on “Thương Mẹ Nhớ Cha

  1. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s