Đơn Giản hay Phức Tạp Là Do Mình

https://i1.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/MCTN%20ORTB/bantaychamevacon.jpg

Chào quý bạn,

Mỗi tối người viết cùng ngồi xem phim với “người tình già trên đầu non” của tôi cho có  một chút vui vẻ “tình già” một tí. Chúng tôi đang xem bộ phim dài nhiều tập “Cuộc Sống tuyệt vời”  của Đại Hàn trên đài truyền hình SBTN.

Theo thiển ý của tôi, bộ phim này phản ảnh đúng đời sống thực tế của chúng ta vì dù sao đi nữa văn hóa của Đại Hàn có nhiều điểm giống văn hóa Viêt Nam vì cùng chịu ảnh hưởng của văn hoá Á Đông. Tâm tánh, lối suy nghĩ, phương cách giải quyết những xung đột trong gia đình, quan niệm về  tình yêu, về đời sống, vai trò  và sinh hoạt của các nhân vật của một gia đình  Đại Hàn trong truyện phim có nhiều điểm tương tợ gia đình Việt Nam chúng ta.  Phụ nữ  Đại Hàn cũng giống như phụ nữ Việt Nam quán xuyến mọi việc trong gia đình, có lòng khoan dung, tha thứ, thương yêu chồng con dù chồng con có phạm lỗi lầm.  Người chồng vẫn là người gia trưởng quan trọng trong gia đình, làm việc vất vả, chăm sóc cha mẹ già, thương yêu vợ con, lo lắng cho các em.  Có thể đạo diễn muốn trình bày những nét hay nét đẹp của đời sống gia đình vào thập niên 60 trở về trước và muốn nói lên gia đình là nơi chốn thể hiện sự thương yêu của con người nơi trần thế.  Người viết nghĩ thế.

Người Mỹ đã dùng danh từ FAMILY trong khi người Việt chúng ta gọi là  GIA ĐÌNH.

Mời bạn đọc một mẫu chuyện dưới đây để tìm hiểu giá trị của Family như thế nào nhé.

FAMILY là gì?

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.

Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.”Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.

Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Bạn có cảm động không khi đọc xong  mẫu chuyện nói trên?  Chắc hẵn là phải có rồi. Tôi nghĩ thế!

Mời bạn đọc thêm một câu chuyện khá cảm động khác dưới đây do một người bạn chuyển đến người viết:

Hãy đọc và suy ngẫm

Một người đàn ông, trong lúc đang chùi cho láng chiếc xe hơi của anh ta, đứa con trai 4 tuổi của anh ta nhặt một hòn đá và rạch vào bên hông xe.Trong cơn tức giận, anh ta chụp lấy tay đứa con trai và đánh vào tay nó nhiều lần mà không nhận ra rằng anh ta đang đánh bằng cái mỏ lết
Tại bệnh viện, đứa bé mất hết các ngón tay vì xương thịt dập nát. Khi đứa trẻ thấy bố nó… Với đôi mắt đau buồn, nó hỏi: “Bố ơi các ngón tay con đâu rồi?”. Anh ta rất đau lòng, không nói nên lời và trở lại bên xe, đá vào chiếc xe nhiều lần.
Suy sụp bởi hành động vô ý thức của mình…., ngồi trước chiếc xe hơi, anh ta nhìn vào vết xước trên hông xe….. thằng bé đã viết: “Con Yêu Bố, bố ơi!”. Ngày hôm sau, người đàn ông tự tử…
Giận dữ và yêu thương không có giới hạn, hãy chọn cái thứ hai.YÊU THƯƠNG để có một cuộc sống xinh tươi và đẹp đẽ.
Đồ vật sinh ra là để SỬ DỤNG và con người sinh ra là để YÊU THƯƠNG….
Vấn nạn của thế giới hôm nay lại là…. Con người bị SỬ DỤNG còn đồ vật thì được YÊU THƯƠNG !!!

(Nguồn: email bạn gửi- không thấy đề tên tác giả)

Trong chuyến du lịch Nam Mỹ vừa qua, đa số các đoàn viên tham dự thuộc tuổi “không còn trẻ nữa”.  Người viết nhận thấy có nhiều cặp, nếu cụ ông không “càm ràm” cụ bà thì  cụ bà lại  “cự nự” cụ ông!  Lý do của những những càm ràm, cự nự đó thật không có gì là quan trọng cả.  Bà thì bảo: “Ổng bây giờ sao mà khó tính thế!”,  “Sao ông không giúp đỡ tui gì hết vậy?” Ông thì bảo: “Sao bà đi chậm thế”, “Sao bà bây giờ nói chuyện nhiều thế!”.  Chỉ có thế thôi cũng đủ là lý do để cụ ông cụ bà  có thể  “châm ngòi chiến tranh” rồi. Smile!

Đúng là đơn giản hay phức tạp là tự do mình mà ra cả giống như những nhận xét dưới đây của một tác giả nào đó mà nguời viết sưu tầm được trên internet đem về đây chia sẻ với quý bạn xem có đúng không nhé?

ĐƠN GIẢN và PHỨC TẠP LÀ DO MÌNH

 Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên thì trở nên phức tạp.
Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có thì trở nên phức tạp.
Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp.
Tự nhận bản thân thì đơn giản, đánh giá người khác thì phức tạp.
Thật ra, thế giới này rất đơn giản, chỉ có lòng người là phức tạp.
Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp.
Đời người đơn giản thì vui vẻ. Nhưng người vui vẻ được mấy ai.
Đời người phức tạp thì phiền não. Nhưng người phiền não thì quá nhiều.

Trong cuộc đời, không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng, thậm chí là đau khổ. Người vui vẻ chẳng phải là không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn hay niềm đau khống chế mình. Thật ra, đau khổ không hề đáng sợ, mà điều đáng sợ là ngay cả trái tim cũng phản bội bản thân mà đứng về phía đau khổ.

Muốn có tâm trạng tốt thì cần phải quên đi những điều làm mình không vui, đừng coi trọng những mâu thuẫn, đừng để sự hiểu lầm phát sinh trong cuộc sống, mà hãy xem đó là yếu tố giúp chúng ta tạo được đời sống tâm linh của mình vững chắc hơn. Chỉ có như thế thì người khác mới thấy nỗi đau khổ của mình như gió thoảng, mây trôi mà thôi.

(Nguồn: Sưu tầm trên internet)

Qua những mẫu chuyện nói trên, chắc chắn các bạn cũng đồng ý với người viết rằng yêu thương và sự khoan dung là nền tảng của  hạnh phúc của con người.

Ngạn ngữ Anh đã có câu:  “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” mà lị!

Người viết nghĩ rằng nhận xét của bà Deborah Carr dưới đây sẽ làm vui lòng cả ông lẫn bà và có thể làm kết luận cho câu chuyện tâm tình của người viết hôm nay nhé.

“Bà Deborah Carr, giáo sư xã hội học tại trường đại học Rutgers bang New Jersey nói rằng những người kết hôn thường khỏe mạnh hơn, rồi họ lại có lợi điểm là có người bạn đường lo cho mình. Bà nói:

“Một khi thương yêu nhau, những cặp vợ chồng thường trông chừng cho nhau. Bà vợ thì nấu những bữa ăn lành mạnh cho chồng, bắt ông ấy uống thuốc, ông chồng thì dắt vợ trên lối đi bị trơn vì đóng đá. Cho nên thật sự có những điều nho nhỏ mà vợ chồng thường làm cho nhau để bảo vệ sức khỏe thể chất cho nhau. Và có lẽ điều quan trọng hơn cả là tình cảm. Có ai đó bên cạnh để trò chuyện, để chia sẻ cảm nghĩ, đó là điều thực sự có ảnh hưởng tốt cho sức khỏe thể chất và tinh thần

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh, tài liệu sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN132-ORTB530-62912)

Advertisements

One thought on “Đơn Giản hay Phức Tạp Là Do Mình

  1. Pingback: Happy Anniversary with WordPress.com- Chân thành Cảm Tạ | suonglamportland

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s