Sinh Viên Nghèo Du Lịch

https://i2.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/Du%20Lich/SldiFlorida1983-1.jpgNiềm vui của người viết là được chia sẻ những tin tức hay lạ, được tâm tình với quý vị độc giả và thân hữu một cách chân tình.

Tâm tình sau chuyến du lịch Nam Mỹ đăng trong số báo 526 ORTB vừa qua hay những bài du ký “tiếu ngạo giang hồ” của người viết trên các giai phẩm Xuân ORTB  từ năm 2005 đến nay chỉ là  những sự chia sẻ  niềm vui của người viết, để giới thiệu những nơi chốn xinh đẹp trên thế giới cùng  những kinh nghiệm khi đi du lịch của người viết gửi đến bạn bè thân hữu và độc giả mà thôi.

Đức Đạt Lai Đạt Ma cũng từng khuyến khích chúng ta mỗi năm một lần cần đi đến những nơi nào mình chưa đến để mở mang kiến thức, để thấy nhiều cảnh đời khác nhau và từ đó con người của mình cũng sẽ thay đổi về quan niệm sống hiện tại.

Tuỳ theo hoàn cảnh gia đình, sức khỏe và tài chánh cho phép, bạn và tôi có thể thực hiện những chuyến đi chơi những nơi khác nơi cư trú hiện tại cùng với người thân trong gia đình, cùng  với bạn bè nhưng  không nhất thiết là chúng ta phải đi du lịch nơi xa hay phải tốn kém nhiều vì đi chơi là cơ hội để chúng ta xum họp gia đình, để nghỉ ngơi sau những ngày tháng làm việc vất vả, để những mối liên hệ tình cảm với thân nhân trong gia đình, với bạn bè thêm gắn bó hơn.  Bạn đồng ý chứ?

Khi mới đến xứ Mỹ năm 1981, tuy vợ chồng chúng tôi là những “sinh viên nghèo” của trường Portland Community College, sống nhờ vào tiền “basic grant” của chính phủ và tiền “work study” ở nhà trường, chúng tôi vẫn có thể dành dụm tiền bạc, thu xếp thời gian được nghỉ trong lúc nghỉ hè làm một chuyến viễn du sang Florida để thăm gia đình  bên “tướng công” của người viết bằng  phuơng tiện xe buýt Greyhound vào năm 1983.  Giá vé xe buýt Greyhound lúc đó rất rẻ chỉ có $99.00 một người cho một chuyến đi đến bất cứ tiểu bang nào dù gần hay xa trên đất Mỹ.

Chúng tôi đã phải đi 4 ngày 3 đêm trên xe buýt, ngủ qua đêm trên xe bus luôn vì xe buýt chỉ đổi tài xế lái xe khi dừng lại tại một tiểu bang nào đó chứ hành khách thì vẫn ngồi y nguyên trên xe buýt đang đi.

Đến mỗi tiểu bang, xe ngừng lại ở bến xe buýt cho hành khách xuống xe hay lên xe hoặc dừng lại tại một trung tâm buôn bán cho tài xế, hành khách nghỉ ngơi, ăn trưa,  làm công tác vệ sinh trong một thời gian ấn định  rồi lại lên xe tiếp tục cuộc hành trình dài vạn dặm.

Chúng tôi lúc đó còn nghèo nên đã phải cụ bị thức ăn: bánh mì chả lụa, thịt chà bông, trái cây, nước uống đem theo cho cuộc hành trình hoặc là ghé ăn “quoa-loa-re-ment” ở những trạm xe dừng nghỉ. Tắm rửa thì tắm theo kiểu “tắm xẩm” nghĩa là lau rửa mình mẫy sơ sơ với khăn như khi mình bị bịnh vậy đó.

 

Dừng chân ở tiểu bang nào thì chúng tôi kêu “collect phone” để thăm hỏi bạn bè, thân nhân vì họ đã qua Mỹ trước mình vào năm 1975 nên  họ “ngon lành” hơn mình một tí thì nhằm nhò gì việc trả tiền điện thoại “collect phone”  chuyện nhỏ này.

Bận đi, khởi hành từ  Portland, Oregon chúng tôi đi theo lộ trình miền Nam nước Mỹ qua các tiểu bang California, Arizona, New Mexcico, Texas, Louisiana, Mississippi,  Alabama, Georgia, Florida để đến thành phố Daytona Beach thăm  thân nhân bên chồng của người viết.  Dĩ nhiên là không có niềm vui nào bằng niềm vui anh chị em được gặp nhau  sau cuộc đổi đời năm 1975.  Gia đình bên chồng tôi định cư ở tiểu bang Florida miền Đông nước Mỹ, gia đình bên tôi định cư ở Oregon miền Tây nước Mỹ.  Chuyến xe buýt xuyên bang Greyhound đã nối liền tình cảm thân yêu Đông Tây gần lại với nhau.  Chúng tôi đưọc anh chị chồng đưa đi thăm những nơi nổi tiếng ở Florida như Epcot Center, Disney World, Sea World v…v..

Vui xum họp gia đình 1 tuần lễ, chúng tôi phải trở về Portland. Xin cám ơn các anh chị, thân nhân bên chồng tôi đã tiếp đón nồng hậu khi ch úng tôi đến viếng Florida năm 1983.

Bận về chúng tôi cũng đi xe buýt Greyhound theo lộ trình miền Bắc xứ Mỹ qua các tiểu bang Geogia, Tennesse, Kentucky, Ohie, Indiana, Illinois, Iowa, Nebraska, Wyoming, Idaho rồi  trở về mái nhà xưa ở Portland.

Lại cũng phải ngồi xe buýt 4 ngày 3 đêm và làm các thủ tục y chang như bận đi, nghĩa là du lịch theo “kiểu nhà nghèo” chỉ tốn có $99.00 tiền xe buýt cho một người và đem theo thức ăn trong suốt hành trình .  Như vậy có thể nói là chúng tôi đã được du lịch vòng quanh nước Mỹ từ Nam lên Bắc, từ  Tây sang Đông sang rồi, dù rằng với phương tiện xe buýt.  Chúng tôi đã ngắm nhìn và viếng thăm hầu hết những địa danh nổi tiếng trong hành trình xe buýt đi qua và dừng lại. Cũng vui thôi!

Trở về lại Portland, vợ chồng chúng tôi tiếp tục dùi mài kinh sử, ra trường, kiếm việc làm.  Ông xã tôi phải “làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, làm thêm chủ nhật”, còn tôi phải vừa đi học vừa đi làm,  vừa chăm sóc con cái ăn học,  rất là khổ cực trong mấy năm đầu tạo lập cuộc đời mới từ con số không cho đến khi ổn định được cuộc sống.

Bây giờ sau hai chục năm làm việc cực nhọc, làm tròn bổn phận công dân đóng thuế đầy đủ cho chính phủ, con cái đã có gia đình sự nghiệp riêng tư rồi, chúng tôi về hưu bắt đầu đi “ngao du sơn thủy” tận hưởng niềm vui tuổi già thì cũng tốt thôi.  Mai nầy sức khỏe yếu kém, có muốn đi chơi cũng chẳng được, phải không bạn?

Qua lời tâm tình trên đây của người viết thì du lịch cách nào, kiểu nào cũng có niềm vui của nó miễn là mình vui và hài lòng là được rồi.  Bởi thế người viết hay làm “dám đốc, dám xúi” bạn bè hãy vui hưởng cuộc đời của mình.  Cuộc đời vô thường mà.  Nghèo thì du lịch kiểu nhà nghèo, có tiền thì du lịch kiểu có tiền.  Không sao cả! “No Problem”

Tuy nhiên để có thể được hưởng thụ những gì hay đẹp  trong cuộc sống hiện tại, bạn cũng như tôi phải đấu tranh gian khổ, chịu khó làm việc thì mới có thể  sinh tồn và phát triển mạnh mẻ được.  Bài học về con bướm mà người viết đọc được trong diễn đàn  ĐHVK mà người viết đang sinh hoạt, theo thiển nghĩ, là bài học rất hay trong cuộc đời, người viết xin được chia sẻ với quý bạn để chúng ta cùng suy ngẫm nhé.

Cánh Bướm

Có một nhà chuyên môn sưu tầm các loài bướm. Ngày nọ, khi bước vào một công viên, ông đă gặp tổ kén lạ. Ông liền bứt cành cây đem kén bướm về nhà. Ít ngày sau, ông thấy nhúc nhích bên trong kén, nhưng con bướm vẫn chưa phá kén bay ra.

Hôm sau, kén lại nhúc nhích, nhưng chẳng có gì khác lạ. Lần thứ ba, vẫn thấy như trước, ông liền lấy dao rạch kén, thế là con bướm bay  ra ngoài. Tuy nhiên, bướm không tăng trưởng và chẳng bao lâu thì chết.

Sau này, ông được người bạn là nhà sinh vật học cắt nghĩa như sau: Thiên nhiên đă xếp đặt cho con bướm phải đấu tranh mới thoát ra khỏi cái kén, vì nhờ đấú tranh gian khổ mà nó có thể phát triển mạnh mẽ để sinh tồn.

Muốn làm cánh bướm bay trên ngàn hoa rực rỡ, bướm phải làm kiếp sâu lặng lẽ, cô tịch trong vỏ kén lặng lờ, khuất nẻo. Muốn làm con bướm bay trong bầu trời xanh ngắt, bướm ….phải là con sâu đen đủi xấu xa, vặn vẹo đau đớn trong tổ kén đợi chờ.

(Nguồn: trích trong Diễn đàn Hướng Về Chúa)

Xin mời quý Bạn đọc thêm một câu chuyện khác về con bướm nhé được kể lại theo cách khác:

Con Bướm

Một người nọ tìm thấy một cái kén của con bướm. Anh ta nhận thấy cái kén này bắt đầu được cắn rách, sâu bướm bắt đầu bò ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấy con sâu bướm cố hết sức lách thân mình qua lỗ hổng mà không được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà không lọt ra nổi và nằm im như chịu thua. Động lòng thương, người nọ muốn giúp con sâu bướm, anh ta lấy mũi kéo nhỏ cắt vết rách của cái kén để sâu bướm ta vuợt ra ngoài dễ dàng. Sau khi sâu bướm ra khỏi kén thì thân hình lớn ra nhưng đôi cánh thì lại nhỏ. Người nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển thêm ra không và mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng thêm để bướm đủ sức bay đi.
Than ôi, vô ích! Con bướm đã bị trọn đời tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể bay đi được.
Người nọ vì lòng thương mà hấp tấp làm hỏng cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết mạch sẽ được luân lưu từ thân mình cho đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc kén, bướm ta mới có đủ sức vuơn đôi cánh lớn ra mà bay bổng.

(Nguồn: trích trong website Old Cottage- Vào Thiền)

Tóm lại, muốn sống một cuộc đời tươi đẹp hôm nay thì chúng ta phải tự phấn đấu khắc phục những trở ngại trong quá trình đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn. Bạn đồng ý chứ?

Người viết xin tạm mượn bài thơ vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình của người viết hôm nay.  Mong rằng khi đọc xong bài thơ này, Bạn sẽ phì cười và hết mệt ngay sau khi đọc những lời tâm tình chân thật của của người viết . “Smile”

MỆT

Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.
Ðơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt.
Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt.
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt.
Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt.
Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.
Ðược mất không mệt, tính toán mới mệt.
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt.
Bài này, người viết không mệt…..người đọc mới mệt.

(Nguồn:  trích email của bạn gửi trong diễn đàn ĐHVK)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Hình ảnh sưu tầm trên internet, qua email bạn gửi-MCTN129-ORTB527-6712)

Những con số trong đời sống

https://i2.wp.com/i86.photobucket.com/albums/k88/suonglam_2006/NgayCuaMe/bacugiaoVN.jpg

 Hình như đời sống của chúng ta đều gắn liền với những con số.

Khi mới sinh ra đời, nhiều người hỏi đứa bé mới sinh nặng bao nhiêu ký lô theo kiểu Việt Nam hoặc  nặng bao nhiêu pounds theo kiểu Mỹ.

Rồi đứa bé biết lật, biết trườn, biết bò, biết nói, biết đi, biết chạy tương  hợp với các số tuổi nào đó.

Rồi đứa bé  phải đi học lớp  mẫu giáo 1 năm, lớp tiểu học 5 năm, lớp trung học 7 năm, lớp đại học 4  năm hay nhiều năm hơn nữa tuỳ ngành nghề chọn lựa.

Bây giờ đứa bé đã trở thành  người vị thành niên.  Cha mẹ phải lo dựng vợ gả chồng cho các cô cậu chứ lị.  Gia đình lúc đầu chỉ có “hai đứa chúng mình thôi nhé” nhưng dần dần  đưọc gia tăng nhân số với những  các cô chú bé con ra đời.  Bây gìờ mỗi gia đình chỉ mong sinh 2 con mà thôi chứ không dám sinh đủ “chục có đầu 10 hay 12” như gia đình các thế hệ truớc  với quan niệm “trời sinh trời dưỡng”  vì  bây giờ lo cho tụi nhỏ ăn học tới nơi tới chốn cũng mệt “ná thở” rồi!

Rồi thời gian qua,  các cô cậu bé con ngày xưa trở thành các vị trung niên trên 40 tuổi và trở thành quý cụ cao niên trên 60 tuổi.

Nếu bạn đi làm đủ 10 năm với 40 tín chỉ (hơn nữa càng tốt) bạn sẽ được hưởng tiền an sinh xã hội (SSA) do chính phủ cấp cho Bạn dựa vào tiền thuế  an sinh xã hội bạn  đã đóng cho nhà nước khi bạn còn đi làm.  Số tiền bạn lảnh được nhiều hay ít tùy theo số năm làm việc và lương bỗng nhiều hay ít của bạn trước đây.

Nếu bạn cảm thấy mệt mỏi và thích ngâm nga câu nói:

“tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc.

Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

tạm dịch là “nếu biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn, đợi đủ biết bao giờ là đủ, đợi nhàn biét bao giờ là nhàn”.  Bạn có thể “treo ấn từ quan, lên non tìm động hoa vàng” nếu bạn muốn hưởng nhàn.

Lúc đó bạn chỉ được lảnh tiền an sinh xã hội khoảng 75% so với tiền hưu nếu bạn về hưu đúng tuổi về hưu chính thức của bạn (66 hay 67 tùy theo năm sinh của bạn). Việc này  bạn phải hỏi kỷ lại các cơ quan an sinh xã hội về việc nghỉ hưu và tiền hưu như thế  trước khi quyết định chứ đừng bắt chước về hưu sớm như người viết, rồi sau này đổ thừa cho người viết thì than ôi,  tôi nghiệp cho tôi lắm đấy!

Nếu bạn còn đủ sức khỏe và cần phải tiếp tục đi làm, thì bạn cứ tìếp tục đi làm cho đến khi đúng tuổi về hưu hoặc đã về hưu rồi  mà vẫn thích đi làm thêm vì ở nhà buồn quá, thì bạn cứ việc đi làm, vừa được thêm tiền, vừa được đấu hót với bạn bè trong sở.  Ở đây là xứ tự do mà lị, bạn có quyền tự do làm gì cũng được miễn là đừng hại mình hại người và vi phạm pháp luật là được. Smile!

Một niềm vui khác là khi bạn đúng 65 tuổi và là công dân Mỹ , dù bạn đã đi làm hay không có đi làm, bạn sẽ được nhà nước ưu ái gửi đến bạn một thẻ Medicare về bảo hiểm sức khỏe của bạn. Tuy nhiên dich vụ cung cấp sức khỏe của Medicare không được tốt  cho lắm, nên bạn cần phải mua thêm phần bảo hiểm sức khỏe phụ thêm nơi các dịch vụ bán báo hiểm này, để họ có thể trả tiền cho những phần nào mà nhà nước không chịu trả cho bạn khi nằm nhà thương, khám bác sĩ, mua thuốc. v..v..  Dĩ nhiên dịch vụ này tốt hay xấu  tùy theo số tiền prenium mà bạn đã đóng cho họ hàng tháng.  Thường thường bạn vẫn phải chịu phụ trả một khoản phụ phí nào đó.

Một tin vui hơn nữa là nếu bạn có mức lợi tức thấp hơn mức lợi tức tối thiểu mà nhà nuớc  ấn định, bạn được nhà nước ưu ái tặng thêm một thẻ Medicaid cho bạn nữa và được cung cấp thêm phiếu thực phẩm ( food stamp) nữa. Nếu đã có Medicare và Medicaid  rồi thì bạn cứ ung dung mà sống vui sống khỏe vì rủỉ ro bạn có bị bịnh thì nhà nước sẽ lo cho bạn hết. Khỏe re!

Khi nhìn hình ảnh các cụ già ở Việt Nam bán từng bó rau héo úa hay làm lụng cực khổ để kiếm miếng ăn cho cá nhân, cho gia đình  trong khi ở xứ Mỹ, các cụ già cao niên hưởng được nhiều ưu đãi của  chính phủ từ miếng ăn, nhà cửa, săn sóc y tế  thì mới thấy được sống ở nơi đây quả là có phúc vô cùng, cho nên chúng ta cần vui sống với những gì đang có trong tầm tay hiện tại là tốt lắm rồi, đừng nên đòi hỏi, so sánh gì thêm nữa nhé.

Về phương diện khác, sống ở xứ Mỹ, ai ai cũng sợ nhất là tiền nhà và tiền đóng bảo hiểm. Thôi thì đủ loại bảo hiểm mà bạn bắt buộc bạn phải đóng, nều bạn là người tôn trọng luật pháp và muốn an tâm một tí:  bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm xe, bảo hiểm nhà, bảo hiểm nhân thọ v..v…

Nếu bạn chưa trả hết tiền nhà, tiền xe và nếu chẳng may bạn bị thất nghiệp thì than ôi, sau 6 tháng không trả tiền nhà, tiền xe thì kể như nhà  của bạn, xe của bạn  thuộc về nhà băng rồi dù bạn đã đóng tiền trước đây bao nhiêu cũng mặc kệ.  Nhà băng lấy nhà, lấy xe của bạn trước đã. Tình trạng kinh tế suy thoái hiện nay đã có biết bao nhiêu người phải đau đớn giả từ ngôi nhà thân yêu của mình đã sống bao nhiêu năm qua.  Nếu  bạn đã trả tất  (paid off) nợ nhà, nợ xe, người viết xin chúc mừng và góp vui với bạn. Bạn đã là người may mắn và có điểm tốt rồi vì bạn đã thoát nợ.  Bravo!

Rồi thời gian lại thắm thoát thoi đưa, bạn sẽ không thể thoát khỏi vòng sinh lão bịnh tử. và rồi đây bạn và tôi sẽ phải mua vé  xe đi về một nơi không có sự lo toan, phiền muộn ở chốn vĩnh hằng.  Dĩ nhiên bạn hay gia đình bạn phải bỏ một số tiền để mua vé  “một chiều” (one way) đó vào cái tuổi thuợng thọ ( trên 70 ) hay đại thượng  thọ ( trên 90 hay 100).

Cũng lại là những con số theo ta suốt đời, bạn nhỉ?  Chạy trời không khỏi số!

Bây giờ người viết xin chuyển sang  nói chuyện các con số trong thi văn, sách vỡ cho vui bạn nhỉ.

Quý vị nào thích thi văn và đã cũng  từng đọc  hết 3254 câu trong  truyện Kiều  sẽ thấy Nguyễn Du cũng đã đề cập đến nhiều con số  ví dụ như:

“Trăm năm trong cõi người ta.

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”

Hay là

“Người đâu gặp gỡ làm chi

Trăn năm biết có duyên gì hay không?”

Nói về Từ Hải, Nguyễn Du đã tả Từ Hài là một người “vai năm tấc rộng, thân nười thước cao”.

Người viết xin  phép đưa ra một câu đố có liên quan đến con số, nếu vị nào đã đọc làu thông Truyện Kiều ắt sẽ trả lời đúng ngay.  Smile!

“Chữ đầu câu là một con số

Từ một đến năm đố tìm ra

Năm câu có khó chi mà

Truyện Kiều làu thuộc gần xa đáp liền”.

Còn nhiều thi văn nghệ sĩ, khác cũng có nói về những con số qua thơ văn, nhạc phẩm của họ.  Từ từ người viết sẽ chia sẻ với các bạn sau nhé.

Về chuyện hôn nhân đại sự, có lẻ quý bạn đã biết lục lễ (sáu lễ) trong hôn nhân xưa.

Theo Nghi lễ sớ, sáu lễ đó là:

1.-  Nạp thái  (đưa lễ vật dạm hỏi). *

2.-  Vấn danh (hỏi tên, tuổi).

3.-  Nạp cát (đưa nạp điều lành).

4.-  Nạp trưng (đưa nạp đồ sính lễ).

5.- Thỉnh kỳ (xin hẹn ngày cưới).

6.-  Thân nghinh (đón dâu)

* Theo Tam Quốc diễn nghĩa từ hôm dạm hỏi đến ngày cưới có định lệ như sau:  Thiên tử thì một năm, chư hầu thì nữa năm, đại phu thì một mùa, thứ dân thì một tháng.

“Sắm là lục lễ phương viên

Truyền quan viết điệp dâng lên cửu trùng”

(Hoàng Trừu)

(Nguồn: Trích trong Điển tích văn hóa Trung Hoa)

Bây giờ nghi lễ hôn nhân này đã được gỉảm bớt rất nhiều.  Nhiều gia đình chỉ cần  tổ chức hai lễ hỏi và lễ cưới cho tiện việc sổ sách  và để tiết kiệm thời giờ và tiền bạc.

Nhiều  bạn cũng nghe nói đến Ngũ Phúc (5 đìều phúc) nhưng không biết 5 điều phúc đó là gì?

Người viết đọc sách thấy giải thích như sau:

Theo Kinh Thư, ngũ phúc gồm:

1.- Thọ (sống lâu)

2.-  Phú (giàu có)

3.-  Khang ninh(mạnh khỏe, sống lâu)

4.-  Du hảo đức (được đức tốt, điều lành)

5.-  Khảo chung mệnh (già mới chết, không gặp tai nạn gì)

Vì từ phúc đọc hơi giống từ bức(con dơi) nên tranh ngũ phúc thường được vẽ hình 5 năm con dơi, tượng tưng cho hạnh phúc, điều lành.

“Còn nhiều phú quý vinh hoa

Kiêm toàn ngũ phúc, chúa ta hơn người”

( Hoa Điểu Tranh Năng)

Người viết sẽ trở lại chủ đề những con số này trong một dịp khác để nói về những con số bạn cần phải quan tâm vì các con số này rất quan trọng liên quan đến sức khỏe của bạn.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần an trú trong hiện tại để sống vui với kiếp người, bạn nhé!

Xin mời quý bạn đọc mẫu chuyện thiền dưới đây thay cho lời kết luận của bài tâm tình hôm nay, bạn nhé:

An trú hiện tại

Đức Phật hỏi một đệ tử Tăng:

–        Đời người bao lâu?

Tăng đáp:

–        50 năm.

Phật bảo: Không đúng.

–        40 năm.

–        Không đúng.

–        30 năm.

Phật kết luận: Đời người trong một hơi thở.

Bình:  Chúng ta bôn ba xuôi ngược đủ thứ để tìm cầu hạnh phúc.  Song cái quý nhất của đời người là hơi thở mà ít ai để ý.  Thiền giúp ta sống lại với hạnh phúc đơn sơ, nhưng rất chân thật với chính mình.« Thở vào tâm yên lặng.  Thở ra miệng mỉm cười.  An trú trong hiện tại.  Giờ phút đẹp tuyệt vời.”

( Nguồn: Thiền là gì? Giác Nguyên)

Kính chúc toàn thể quý độc giả và thân hữu nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn.

Sương Lam

 (Tài liệu, hình ảnh sưu tầm trên internet hay do email bạn gửi –MCTN 127-ORTB524-5-18-12)